Đó chỉ là một ước mơ xa vời mà cô cố vươn tới , cô đã cố gắng và rất chăm chỉ trong việc học vì thế cô luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc và là niềm tự hào và ngưỡng mộ của các bạn học cùng tuổi , thầy cô giáo. Cô có rất ít bạn do tính ít nói và của mình, chỉ có vài ng bạn thân trong lớp là biết và thân với cô. Nhưng không ai trong số họ có thể hiểu rõ dc Kanade là con người như thế nào. Cuộc sống của Kanade rất giản dị, quần áo không nhất thiết phải cầu kì. Ngay cả việc chọn món ăn , cô không bao giờ có cái tính kén cá chọn canh như một số người. Bất kì thầy cô nào trong lớp đều khen ngợi và cảm mến Kanade, cô được thầy giáo chủ nhiệm bầu làm hội trưởng học sinh của lớp.
Mọi chuyện vẫn trên tiến triển tốt đẹp, chỉ còn 2 năm nữa Kanade có thể tốt nghiệp trường cấp 3 và thi đại học để vào ngành nghề mà cô mong muốn cho tới khi hiện tượng gọi là ''Biến Mất'' xuất hiện. Tất cả đều bắt đầu khi cô nhận ra một sự kì lạ rằng bản thân mình ko thể nhớ tên của cha mình, sau đó là quên mất cả khuôn mặt của ông. Khi trở về nhà sau khi tan học cô không thể nhận ra được cái bóng của cha mình khi ông đang đọc sách trong căn phòng tối, ông không hề có khuôn mặt! Ban đầu cô ngỡ chỉ do mình tưởng tượng như rồi mọi chuyện bắt đầu trở nên nghiêm trọng hơn khi cô vô tình bắt gặp hình ảnh của cha mình hoàn toàn bị xoá khỏi bức ảnh kỉ niệm gia đình treo trên tường kia....

Kanade nhanh chóng tìm gặp cha mình sau đó để hỏi rõ và nói về hiện tượng kì lạ này của ông. Kanade biết rằng ông thường hay ở trong phòng mình một mình đọc sách . Nhưng lần này khi cô mở cửa ra thì chỉ thấy quyển sách mở ra còn đang đọc dang dở , chiếc đèn vẫn còn sáng----- còn cha cô đã không ở trên chiếc ghế sofa quen thuộc của mình nữa. Tủ quần áo của cha Kanade trống không cứ như không có dấu vết của ai trong nhà này ngoại trừ Kanade. Cô khá shock khi thấy điều đó cô cố nhớ lại nhưng kí ức về ông mập mờ và dường như tan biến . Cô đã tìm gọi đến cảnh sát, hỏi về cha mình nhưng ko một ai tin cô họ bảo không có ai sống trong căn nhà đó ngoài trừ cô.
Kanade thất vọng và chán nản khi cuộc tìm lại người cha của mình thất bại.
Và không sai gì hết, đúng như dự đoán ban đầu của cô. Lần lượt từng bạn học trong trường biến mất không dấu vết gì để lại. Kanade lên phòng giáo viên cố tìm lại các sổ liên lạc lưu trữ nhưng khi mở ra đó chỉ là một quyển tập trắng , hỏi đến thì không ai biết. Kanade nói với những người bạn thân của mình về phát hiện này của mình, cô không muốn cả họ cũng biến mất nhưng khi kể bạn cô chỉ cười và bảo cô tưởng tượng thái quá. Vài tuần sau cả họ biến mất, Kanade không nói gì ....
''Bây giờ đã quá muộn rồi''- cô tự nói với bản thân mình ở trong phòng một mình . Những người đã tan biến chỉ tồn tại trong kí ức mờ ảo của cô.

Kanade ghi ra tên danh sách của những ng mất tích trên một mảnh giấy trắng, cô muốn tìm hiểu nguyên nhân của hiện tượng lạ này. Nhưng quanh quẩn lại câu trả lời Kanade vẫn không thể tìm ra được, không biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo? Kanade quyết định chế tạo ra những vũ khí cá nhân gắn ghép vào cơ thể mình để nhằm mục đích bảo vệ bản thân nếu gặp tình huống bất trắc. Cô đặt tên cho dự án của mình là Angel Player. Cô tạo ra một dữ liệu phần mềm để trong laptop cá nhân ghi ra chi tiết những skill mà mình đang âm thầm nghiên cứu.
Buổi sáng cô là một học sinh với chức hội trưởng học sinh điều hành mọi hoạt động trong lớp như thường lệ. Buổi tối cô quay trở về nhà , một mình trong phòng chế tạo ra thiết minh mới và tự thí nghiệm trên cơ thể mình một cách bí mật. Đã có vài lần cô thất bại kết quả là bị thương nặng, cô đã phải tự lo liệu mọi thứ băng bó vết thương cho mình. Kể từ khi cha cô mất, cô đã phải đi làm thêm để kiếm tiền nuôi sống bản thân mình. Do thời gian quá hạn hẹp nên buổi chiều khi tan học về cô hay ghé qua tiệm tạp hoá mua một số đồ ăn. Đã 3 tuần trôi qua căn bệnh này vẫn chưa chấm dứt, hiệu trưởng trường biến mất , thầy giáo và học sinh của toàn trường cũng vậy. Bây giờ chỉ có mình Kanade đơn độc ở lại ngôi trường...
Thế giới mà Kanade biết đến không còn như trước nữa, không có nhà nước quản lí , cảnh sát và người dân trên toàn thế giới biến mất. Thế giới loạn lạc cả rùi, không còn trật tự và tệ nạn xảy ra khắp nơi...

Kanade đã thành công trong dự án Angel Player và bằng một cách nào đó cô miễn dịch với căn bệnh này. Những biểu hiện của căn bệnh không xuất hiện trên cơ thể cô chứng minh điều đó, cô nghĩ mình có thể bằng cách nào đó lấy nghiên cứu ADN của những ng bị bệnh để xem có dấu hiệu bất thường nào không? Buổi tối cô hay đi '' tuần tra '' theo dõi đối tượng tình nghi là nạn nhân tiếp theo để xem quá trình căn bệnh của họ , cô cố giúp đỡ họ bằng những gì mình có nhưng vẫn không ngăn chặn được giai đoạn cuối của căn bệnh là biến mất khỏi thực tại
Cô cũng lo sợ rằng nếu căn bệnh tiếp tục tình trạng thế này thì cô sẽ là ng cuối cùng còn lại ở thế giới này. Mà bây giờ cô cũng không thể làm gì dc ngoài việc chấp nhận sự thật đó. Cô lang thang trên con đường hoang vắng mà trước đây nhộn nhịp đông đúc người. Cô vào ngôi trường như mọi khi , ngồi trên chiếc ghế và bàn học thân thuộc nhưng mọi thứ sẽ không trở về như trước, cô biết vậy nhưng vẫn muốn đến. Cô sẽ không khóc dù bản thân cô đơn , cô phải mạnh mẽ đối mặt với nó và gây dựng lại tất cả nếu cần thiết. Cô sẽ không mất hi vọng và cô không có ý định bỏ cuộc, mọi việc điều có thể làm được nếu ta quyết tâm............................
Vào buổi tối cô lên sân thượng của trường, có một chiếc đàn piano đơn độc ở đó. Cô ngồi vào ghế đánh những bản nhạc mà cô từng học do chính cha cô dạy cho mình. Tiếng đàn vang lên giữa chốn hoang sơ cũng nghe được , đó là một bản nhạc buồn ...
Angel Wing giúp giữ chế độ cản sức tấn công vật lí là một thiết bị rất hữu dụng vì thế khi sử dụng trông cô như một thiên thần vào lúc đó

Tương lai của cô là gì? Bạn đoán được không?

Cái này bạn nghĩ ra à, hay thế, viết tiếp đi nhé,hóng :)
ReplyDeleteUhm,cảm ơn bạn vì đã đọc truyện của mình
ReplyDelete