Fear Krubick là một vật thể được một người nào đó tạo ra mục đích làm dụng cụ tra tấn người khác. Đó chính là lý do duy nhất nó được tạo là để tra tấn thân xác con người. Fear Krubick nhìn ngoài có thể đơn giản như một cục rubick nhưng nếu biết cách sử dụng nó có thể là một ngọn giáo hay lưỡi kiếm hoặc là hàng dây gai ...
Fear Krubick được sử dụng hơn 1000 năm kể từ khi ''Toà án dị giáo'' được thành lập. biết bao nhiêu vết máu đã dính trên Fear , bao nhiêu lần người sử dụng truyền tay nhau, xin được phép nói một câu cả vạn lần. Hành hình thù nhân là điều cần thiết để ép nạn nhân nói ra một bí mật thông tin gì đó? Hoặc đó là sự trừng phạt , xử chết với những tội lỗi mà nạn nhân gây ra. Fear rơi vào tay nhiều người nên họ đã dùng thiết bị này cho mục đích cá nhân họ khác với mục đích ban đầu của người tạo ra cô là dùng Fear để thực thi công lí.
Nạn nhân bị cắt xẻ ra từng mảnh đến khi tắt thở. Tiếng thét của họ vang lên trong căn phòng tối và ẩm mốc, nội tạng vương vãi dưới đất. Bạn có thể tưởng tượng được điều đó không?
Sau khi người chủ nhân trc mất đi thì Fear bị nguyền rủa và trở thành một con người thay vì một đồ vật. Thật mỉa mai ,ngay cả Fear cũng ghét chính ''Fear'' bởi vì giết quá nhiều người đã dạy cô một bài học, ý nghĩa của những tội lỗi mà cô đã làm. Cô muốn trở thành một ng tốt , giúp đỡ người khác bù lại cho hành vi trước đây của mình với những nạn nhân vô tội. Nhưng mà bản tính của cô không thể thay đổi được khi nhìn thấy máu, ham muốn được giết chóc lại trỗi dậy , đó là điều bất khả kháng. Fear không muốn dùng'' chính mình'' để gây hại cho người vô tội nhưng nhiều lúc cô thật sự không thể chế ngự bản thân mình.
Lần nào cũng như vậy, một khi đã thoả mãn ham muốn mình bằng cách giết chóc và nghe tiếng thét của con người, Fear lấy lại ý thức và lại một lần nữa cô khóc trong cơn mưa hối hận, tự giận '' chính mình. Cô vẫn cố gắng điều khiển sức mạnh mình để ham muốn ko lấn áp lí trí cô, dù có mất một khoảng thời gian dài nhưng rồi cô sẽ quen - đó là điều cô nghĩ. Cô nghĩ mình vẫn còn cơ hội để thay đổi, đôi khi sự thất bại khiến cô muốn bỏ cuộc chán nản như muốn tan biến đi khỏi thế giới này. Lời nguyền của cô... cô phải chống chọi nó suốt cả cuộc đời mình. Liệu cô có vượt qua thử thách này? Trong khoảng thời gian cô gánh chịu lời nguyền này cô đã phải sống ngoài đường , ko có tiền trong túi ( ban đầu vốn là đồ vật mà) , và việc thiếu lương thực để sống qua ngày. Mỗi ngày Fear phải trộm đồ ăn của những người bán hàng và đối mặt với những tên côn đồ trong thành phố. Trời mà đổ mưa thì không có chỗ trú, Fear đã phải tự chui rúc một chiếc thùng carton để tránh cơn mưa hay đơn giản chỉ để ngủ.
Fear đi một mình trong dòng ng qua lại dưới cơn mưa
Mỗi sáng Fear thức dậy và nhìn lại bản thân mình '' quần áo lôi thôi nhếch nhác, đầu tóc bù xù, mình dính bụi và một ít chất bẩn nào đó không rõ nguồn gốc, bụng thì lúc nào cũng đói vì ăn ko đủ bữa , làn da mình hơi sạm nắng '' . Nhưng đó chưa phải là điều mà Fear quá lo ngại, việc mà khiến cô khó chịu là cơn sốt do chịu những cơn mưa và vào những ngày đó đồ ăn cũng ''khan hiếm vô cùng'' . Bệnh sốt của cô càng nặng hơn mỗi ngày nhưng cô pai chịu đựng nó. Đã được 2 tháng kể từ khi cô ko giết người, cô đang nhịn lại hết sức mình có thể. Fear có thể nghe dc ham muốn thúc giục mình giết ng trong đầu:
''Gào thết. Tiếng gào thét đau đớn.
Tiếng thét tang thương . Tiếng thét chào đời.
Tát cả chúng đều đáng nhớ. Công cụ của ''tôi''. Thứ công cụ tôi sử dụng,
Được dùng, được nắm giữ...
Cái''tôi'' cần thiết . Những tiếng thét là...là...là...
Bằng chứng''tôi'' tồn tại ''
Choáng váng trong tình trạng hiện giờ của mình, Fear ngã xuống đất thôi không nghĩ đến ý muốn của mình nữa. Cô nhắm mắt lại dầm mình trong cơn mưa đó. Đột nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang tới gần mình, cô nghĩ đó chỉ là người đi đường nên chẳng quan tâm nhưng rồi nhận ra cậu nam sinh đang cầm dù che chỗ mình.
'' Cậu có sao ko? Này .... nếu nằm ở đây cậu sẽ bị sốt''- cậu ta hỏi cầm dù lay người Fear
Fear quá đuối sức để có thể trả lời, ngất đi từ lúc nào không bik. Đến khi cô tỉnh dậy và nhận ra mình đang ở nhà của anh ta. Cô không bik nói gì ngoài lời cảm ơn và cảm thấy khó xử khi mặc quần áo của người lạ trước mắt mình. Anh ta tên là Haruaki - một nam sinh tốt bụng sống một mình và tự quản ở trong một căn nhà được cho là biệt thự. Anh ta rất hiền và đối xử rất tốt với Fear, thậm chí anh ta còn mua thuốc và chăm sóc cho Fear trong lúc cô bất tỉnh trong cơn sốt nặng của mình. Fear được Haruaki đặt một cái tên mới là Fiya Krubick.
Có thể nói là Haruaki rất mến Fiya và hiểu cho hoàn cảnh của cô, anh để cô sống cùng mình một thời gian đổi lại cô phải tự quản mọi việc dọn dẹp trong nhà trong khi anh đi học
Ban đầu Fiya từ chối lời đề nghị của Haruaki nhưng sự thuyết phục của anh ta đã khiến cô lưỡng lự và đồng ý vào phút chót. Sống cùng một ng con trai hoàn toàn xa lạ , tuy có hơi ngại nhưng cô lo ngại rằng một chuyện gì đó bất trắc xảy ra, đó chính là việc cô có thể mất kiểm soát bản thân và giết chính Haruaki. Trong khoảng thời gian chung sống chung , Fiya đã nảy sinh tình cảm đặc biệt dành cho Haruaki - tình yêu . Cũng đã hơn 2 tuần rồi, mọi việc vẫn ổn chưa có chuyện gì xảy ra, có vẻ như cô đã có thể kiềm chế cơn khát máu và muốm giết người của mình tốt- đó là những gì cô nghĩ và cô vui lòng với thành tích mình đạt được.
Cô có ý định tiếp tục cuộc sống này với Haruaki , trong suốt cuộc đời của cô Fiya chưa bao giờ có dc cái cảm giác gọi là hạnh phúc. Fiya quyết định thổ lộ của Haruaki tình cảm của mình vào đêm lễ tình nhân , hôm đó cô tự mình làm bánh chocolate cho Haruaki. Buổi tối hôm đó, Fiya ở nhà đợi Haruaki trở về thì anh ta trở về với cơ thể đầy thương tích. Fiya hơi sốc khi bắt gặp anh như thế, cô nhanh chóng mang băng cứu thương để băng vết thương lại cho anh. Cô mang cặp anh ta vào trước sau khi đỡ anh nằm trên ghế sofa nghỉ ngơi, cô phát hiện ra một bức thư tình của Haruaki viết cho một đàn chị lớp trên. Nhìn thấy bức thư đó như một cú sốc nặng tập hai đánh trúng tim của Fiya.
''Ngay từ đầu đã không có cơ hội cho mình ''- cô rơi nước mắt cố gắng lau đi trước khi Haruaki nhìn thấy bộ dạng mình bây giờ. Cô cảm thấy buồn và thất vọng khi Haruaki không có tình cảm giống mình.
Fiya mau chóng trở ra và chăm sóc cho Haruaki, vết máu từ cánh tay chảy xuống mặt đất khiến cô chú ý.
'' Fiya, cậu sao vậy? '' - giọng yếu ớt hỏi
''Mình...quên mất...Máu'' Fiya nói giọng run run

Fiya đứng dậy mặc cho cuộn băng y tế lăn dưới đất, cô cắn chặt răng lại cố kìm chế bản thân mình. Hakuaki cố gượng dậy, tiến gần Fiya hỏi giọng lo lắng , không biết rằng mình đang khiến tình trạng của Fiya thêm tệ
''AHAHAHAHAHHAHAHA ''- Fiya cười lớn một tiếng ghê rợn
''Fiya?! Cậu sao vậy!?''-Haruaki nhìn thấy Fiya cư xử lạ nên liền lùi lại vài bước
Fiya mất đi lí trí của mình hoàn toàn, thấy con mồi trước mắt cô lập tức tấn công mặc dù anh ta là người mà mình yêu thương nhất.
''Kỹ thuật số 8 : loại vòng chiến ''Bánh xe phá huỷ''
Một bánh xe khổng lồ cán nát ng của Haruaki trước mắt Fiya. Cô không dừng lại ở đó mà còn tiếp tục ra khỏi nhà của anh giết toàn bộ người dân trong thành phố. Trong một đêm cả thành phố khu vực đóbị giết sạch không chừa một ai dù là người già, phụ nữ và trẻ em tất cả chết trong cơn điên dại thiếu kiểm soát của Fiya


''Từ giờ ta sẽ lắng nghe tiếng thét của các ngươi'' - câu cửa miệng của cô trc khi giết ng dân trong thành phố
Sau sự kiện 1.294 ng chết , cả thành phố gần như bị bỏ hoang hoàn toàn. không một ai thấy sự xuất hiện của Fiya Krubick nữa, một số cảnh sát và đội đặc nhiệm viết báo cáo Fiya đã chết , tư liệu về cô gái tên Fiya Krubick hoàn toàn rất mập mờ và bí ẩn. Không một ai biết Fiya thật sự đã đi đâu và làm gì bây giờ. ...............................................................................................................................................................

Ở nơi xa xôi nào đó, có một cục rubick nằm đơn sơ trên bãi cát trảiqua những cơn sóng nó đã tấp vào vùng bờ này....
Vậy bạn đã hình dung ra kết cục của Fiya chưa? Câu chuyện đã kết thúc chưa? Hay là lời nguyền vẫn tiếp tục đối với Fiya. À không, Fear mới đúng
P/s: Fiya là một char đã có người dùng trong RP/club nhưng do sự vắng mặt quá nhiều nên mình xin mạn phép dùng làm đề tài cho story line mà mình nghĩ ra.




No comments:
Post a Comment