Wallpaper

Wallpaper

Sunday, September 29, 2013

Yuriko - kẻ truy tìm kho báu [part 1]

Cách đây 50 năm trước cuộc chiến giành quyền lực nổ ra lần đầu tiên. 5 đế quốc hùng mạnh tham gia vào trò chơi này mục đích chọn ra ai sẽ là người đủ tư cách thống trị thế giới. Thế giới bắt đầu tan rã đi kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, trật tự của thế giới đã bị hoàn toàn đảo ngược . Nhiều người đã mất mạng trong trận chiến đó, từ mọi giai cấp quý tộc hay thường dân đều bị ảnh hưởng. Nếu họ không thuộc 1 trong 5 cường quốc đó thì sẽ bị bắt làm tù nhân hoặc bị giết chết để chiếm lãnh thổ.

Nhưng chúng ta không kể về cuộc chiến quyền lực mà nhân vật chính của câu truyện này là một tên cướp . Một tên cướp lừng danh khét tiếng nhất trong vùng Hetalia gây nhiều lời đồn gió thổi khiến nhiều người sợ hãi và là một cái gai trong mắt của đế quốc Nekai. Ông tên là Yoshiko, tên cướp biển giỏi nhất, không ai có thể sánh được với ông. Với nhiều kinh nghiệm và kỹ thuật ông đã nhiều lần thành công trong việc tìm ra kho báu , cướp của quý tộc . Ông phán và dự đoán rất chính xác ,chỉ cần nhìn lên trời cảm nhận hướng gió ông có thể biết thời tiết sẽ ra sao. Ông cũng là một bậc thầy trong việc cải trang, việc trà trộn vào thành phố hay những ngôi làng nhỏ không thành vấn đề gì với ông.
                    Yoshiko - tên cướp biển lừng danh và tài giỏi nhất (đang trong bộ dạng cải trang)

Những vụ cướp của ông nhắm vào mỏ vàng của vịnh ven biển của nước Nekai, các tên lính canh trực thuộc vùng đó luôn trúng kế của Yoshiko, dù có tăng thêm lính canh đi chăng nữa ông vẫn có cách lấy vàng ra từ cái mỏ ấy. Ông hay đơn độc làm việc một mình mà không cần sự giúp đỡ của ai nhưng theo lối suy nghĩ của ông

'' Nhiều người làm việc cùng nhau sẽ mạnh hơn là một người'' - Yoshiko nghĩ và quyết định lập ra một nhóm cho riêng mình


Nhóm của Yoshiko tổng cộng gồm 5 người tất cả. Họ đều là bạn cũ và thân với Yoshiko nên ông rất tin tưởng họ . Mọi việc đều thuận lợi, ngày nào họ cũng cướp được một số vàng từ trang sức khác của bọn quý tộc hay những lữ khách lênh đênh trên mặt biển.

Phải nói là nhóm Yoshiko cực kì giàu với số vàng họ chở trong con truyền . Số lượng trang sức và kho báu này đủ đế họ trở về nhà ăn sung mặc suốt cả đời, Yoshiko cũng có dự định sẽ bỏ nghề cướp biển của mình.Không ai trong nhóm quản đối quyết định của ông, họ ủng hộ và đồng tình. Đêm mà nhóm Yoshiko đến một quán rượu trong một thành phố nhỏ ở vùng phía Đông ở lại nghỉ ngơi và ăn chơi với số tài sản khổng lồ mà họ cướp được. Với biệt tài cải trang của Yoshiko nhóm cướp biển của ông hoàn toàn không bị người khác nhận ra.

Một việc trong đêm đó đã xảy ra ngoài dự định của ông. Nước D'tania đang tiến công đến thành phố nhỏ này chiếm lấy lãnh thổ . Sau một bữa ăn chơi sa đoạ, ai trong nhóm Yoshiko cũng lơ là cảnh giác của mình . Một tiếng nổ và tiếng giáo và kiếm , tiếng hành quân của những tên lính khiến cho người dân trong thành phố lo lắng sợ hãi chạy toán loạn khắp nơi la hét.

'' Làng đang bị tấn công !! Mọi người mau chạy cứu lấy mình đi!!! ''- Một tên nghiện rượu chạy vào quán rượu la lên. Nghe tin đó ai cũng bất ngờ và sốc , mọi người bắt đầu chạy toán loạn tìm đường thoát.

Nhóm Yoshiko đanh nửa tỉnh nửa mơ sau những ly bia mà chúng uống , nghe thấy tiếng của tên nghiện rượu biết là nguy hiểm đang lơ lửng trên đầu chúng nhưng đuối thật rồi, họ nằm đó gục không di chuyển nổi. Riêng Yoshiko ông không uống quá chén như nhóm nên vẫn có thể lấy lại ý thức . Yoshiko nhanh chóng đứng dậy kêu mọi người trong nhóm tỉnh rượu để mau tẩu thoát trc khi đoàn quân D' tania đến . Nhóm cướp biển tỉnh lại, đi đứng vẫn còn loạng choạng như may mắn một điều, họ đã nhanh chóng kịp trốn trước khi quân D'tania đến nơi.

Trong lúc tẩu thoát cùng đồng bọn của mình Yoshiko phát hiện một thiếu nữ gặp nạn , ông nhanh chóng ra tay giúp đỡ cô ta . Thấy tội cho cô gái trẻ không nơi nương tựa cho gia đình và ngôi nhà thân thương của cô bị quân D'tania sát hại, Yoshiko quyết định đưa cô gái trẻ ấy theo cùng mình trở về chiếc tàu.


Semei ( trái ) và Kirou (phải) cùng Yoshiko giúp đỡ cô gái gặp nạn khỏi bọn lưu manh

Cô tên là Mari, trẻ hơn Yoshiko tận 5 tuổi, Tuy Yoshiko đã ở tuổi trung niên nhưng trông ông vẫn như một thanh niên năng động trẻ trung. Ngay từ lần đầu được Yoshiko giúp đỡ Mari đã có cảm tình đặc biệt với ông. Yoshiko cũng có  cảm giác y hệt như Mari , cũng yêu thích cô từ lần đầu gặp nhưng ông chỉ giữ ý nghĩ đó cho riêng mình....
                                                  Mari - một cô gái trẻ với danh tính bí ẩn

Yoshiko đưa Mari và nhóm mình trở về con tàu lớn và nhanh chóng rời khỏi vùng đó. Nhưng có vẻ như tình hình càng trở nên khó khăn hơn. Quân D'tania bao vây thành phố nhỏ ấy lại để không ai có  thể thoát được, vậy lựa chọn của nhóm Yoshiko là chiến thôi. Ông nhanh chóng tính toán kế hoạch trong đầu mình , phải hành động nhanh trước khi bọn lính phát hiện ra vị trí của nhóm . Mari vào trong thuyền để an toàn, cô che tai lại cầu mong cho mọi việc này sớm chấm dứt trông cô rất sợ hãi .
                                            
''Lấy đại bác ra!! '' - Yoshiko hô to ra lệnh cho những người khác.

Yoshiko phát hiện bóng của con tàu có lá cờ D'tania phía xa nhờ ống nhòm của mình. Chỉ trong phút chốc nhân cơ hội chúng chưa phát hiện ra nhóm , tất cả đại bác hướng thẳng về tàu D'tania bắn . ''Đùng !!! Ầm ầm ....'' tiếng đại bác nổ rất lớn , Yoshiko lái thuyền nhanh chóng tẩu thoát sau cuộc tấn công. Chiếc thuyền của quân D'tania chìm xuống biển trước mắt nhóm Yoshiro,  ông biết chắc là thuỷ quân của D'tania sẽ đuổi theo mình nhưng ông không sợ hãi sẵn sàng đối mặt với bọn chúng nếu cần thiết

Họ dễ dàng phá vỡ vòng vây của địch và thành công thoát chết. Dự định việc bỏ nghề về sống cuộc sống bình thường đã có sự thay đổi hoàn toàn sau sự kiện đêm hôm đó. Cuộc chiến quyền lực nổ ra, họ không thể trở về quê nhà, bây giờ nhóm của Yoshiko phải lang thang ngoài biển tự mình bảo vệ bản thân mình. Chỉ có duy hất một điều mới mẻ trong chuyến hành trình này là có một cô gái xa lạ đồng hành cùng họ. Yoshiko và những người khác đều là cướp biển còn Mari chỉ là một thiếu nữ ngây thơ và hiền lành , mọi chuyện sẽ như thế nào?
Và chuyến phiêu lưu của họ tiếp diễn..................................................................


Friday, September 27, 2013

Kanade Tachibana - thiên thần đơn độc bên phím đàn dương cầm

Cô chỉ là một học sinh bình thường với cuộc sống bình thường. Phải, cô không có gì đặc biệt về bản thân mình ngoài việc giỏi chế tạo các thiết bị công nghệ tiên tiến từ những vật liệu tái sử dụng. Cô dự định trong tương lai sẽ vào học ngành nghề điện tử đóng góp gây dựng cho một cho một thế giới tốt đẹp hơn.

Đó chỉ là một ước mơ xa vời mà cô cố vươn tới , cô đã cố gắng và rất chăm chỉ trong việc học vì thế cô luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc và là niềm tự hào và ngưỡng mộ của các bạn học cùng tuổi , thầy cô giáo. Cô có rất ít bạn do tính ít nói và của mình, chỉ có vài ng bạn thân trong lớp là biết và thân với cô. Nhưng không ai trong số họ có thể hiểu rõ dc Kanade là con người như thế nào. Cuộc sống của Kanade rất giản dị, quần áo không nhất thiết phải cầu kì. Ngay cả việc chọn món ăn , cô không bao giờ có cái tính kén cá chọn canh như một số người. Bất kì thầy cô nào trong lớp đều khen ngợi và cảm mến Kanade, cô được thầy giáo chủ nhiệm bầu làm hội trưởng học sinh của lớp.

Mọi chuyện vẫn trên tiến triển tốt đẹp, chỉ còn 2 năm nữa Kanade có thể tốt nghiệp trường cấp 3 và thi đại học để vào ngành nghề mà cô mong muốn cho tới khi hiện tượng gọi là ''Biến Mất'' xuất hiện. Tất cả đều bắt đầu khi cô nhận ra một sự kì lạ rằng bản thân mình ko thể nhớ tên của cha mình, sau đó là quên mất cả khuôn mặt của ông. Khi trở về nhà sau khi tan học cô không thể nhận ra được cái bóng của cha mình khi ông đang đọc sách trong căn phòng tối, ông không hề có khuôn mặt! Ban đầu cô ngỡ chỉ do mình tưởng tượng như rồi mọi chuyện bắt đầu trở nên nghiêm trọng hơn khi cô vô tình bắt gặp hình ảnh của cha mình hoàn toàn bị xoá khỏi bức ảnh kỉ niệm gia đình treo trên tường kia....



Kanade nhanh chóng tìm gặp cha mình sau đó để hỏi rõ và nói về hiện tượng kì lạ này của ông. Kanade biết rằng ông thường hay ở trong phòng mình một mình đọc sách . Nhưng lần này khi cô mở cửa ra thì chỉ thấy quyển sách mở ra còn đang đọc dang dở , chiếc đèn vẫn còn sáng----- còn cha cô đã không ở trên chiếc ghế sofa quen thuộc của mình nữa. Tủ quần áo của cha Kanade trống không cứ như không có dấu vết của ai trong nhà này ngoại trừ Kanade. Cô khá shock khi thấy điều đó cô cố nhớ lại nhưng kí ức về ông mập mờ và dường như tan biến . Cô đã tìm gọi đến cảnh sát, hỏi về cha mình nhưng ko một ai tin cô họ bảo không có ai sống trong căn nhà đó ngoài trừ cô.

Kanade thất vọng và chán nản khi cuộc tìm lại người cha của mình thất bại.

' Phải chăng mình sẽ là người kế tiếp biến mất? ' - cô suy nghĩ trong lòng lo sợ những người bạn trong trường của mình là nạn nhân tiếp theo cho hiện tượng mà chính cô đặt tên là ''Biến Mất'' này.

Và không sai gì hết, đúng như dự đoán ban đầu của cô. Lần lượt từng bạn học trong trường biến mất không dấu vết gì để lại. Kanade lên phòng giáo viên cố tìm lại các sổ liên lạc lưu trữ nhưng khi mở ra đó chỉ là một quyển tập trắng , hỏi đến thì không ai biết. Kanade nói với những người bạn thân của mình về phát hiện này của mình, cô không muốn cả họ cũng biến mất nhưng khi kể bạn cô chỉ cười và bảo cô tưởng tượng thái quá. Vài tuần sau cả họ biến mất, Kanade không nói gì ....

''Bây giờ đã quá muộn rồi''- cô tự nói với bản thân mình ở trong phòng một mình . Những người đã tan biến chỉ tồn tại trong kí ức mờ ảo của cô. 

Kanade ghi ra tên danh sách của những ng mất tích trên một mảnh giấy trắng, cô muốn tìm hiểu nguyên nhân của hiện tượng lạ này. Nhưng quanh quẩn lại câu trả lời Kanade vẫn không thể tìm ra được, không biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo? Kanade quyết định chế tạo ra những vũ khí cá nhân gắn ghép vào cơ thể mình để nhằm mục đích bảo vệ bản thân nếu gặp tình huống bất trắc. Cô đặt tên cho dự án của mình là  Angel Player. Cô tạo ra một dữ liệu phần mềm để trong laptop cá nhân ghi ra chi tiết những skill mà mình đang âm thầm nghiên cứu.

Buổi sáng cô là một học sinh với chức hội trưởng học sinh điều hành mọi hoạt động trong lớp như thường lệ. Buổi tối cô quay trở về nhà , một mình trong phòng chế tạo ra thiết minh mới và tự thí nghiệm trên cơ thể mình một cách bí mật. Đã có vài lần cô thất bại kết quả là bị thương nặng, cô đã phải tự lo liệu mọi thứ băng bó vết thương cho mình. Kể từ khi cha cô mất, cô đã phải đi làm thêm để kiếm tiền nuôi sống bản thân mình. Do thời gian quá hạn hẹp nên buổi chiều khi tan học về cô hay ghé qua tiệm tạp hoá mua một số đồ ăn. Đã 3 tuần trôi qua căn bệnh này vẫn chưa chấm dứt, hiệu trưởng trường biến mất , thầy giáo và học sinh của toàn trường cũng vậy. Bây giờ chỉ có mình Kanade đơn độc ở lại ngôi trường...

Thế giới mà Kanade biết đến không còn như trước nữa, không có nhà nước quản lí , cảnh sát và người dân trên toàn thế giới biến mất. Thế giới loạn lạc cả rùi, không còn trật tự và tệ nạn xảy ra khắp nơi...

Kanade đã thành công trong dự án Angel Player và bằng một cách nào đó cô miễn dịch với căn bệnh này. Những biểu hiện của căn bệnh không xuất hiện trên cơ thể cô chứng minh điều đó, cô nghĩ mình có thể bằng cách nào đó lấy nghiên cứu ADN của những ng bị bệnh để xem có dấu hiệu bất thường nào không?  Buổi tối cô hay đi '' tuần tra '' theo dõi đối tượng tình nghi là nạn nhân tiếp theo để xem quá trình căn bệnh của họ , cô cố giúp đỡ họ bằng những gì mình có nhưng vẫn không ngăn chặn được giai đoạn cuối của căn bệnh là biến mất khỏi thực tại

Cô cũng lo sợ rằng nếu căn bệnh tiếp tục tình trạng thế này thì cô sẽ là ng cuối cùng còn lại ở thế giới này. Mà bây giờ cô cũng không thể làm gì dc ngoài việc chấp nhận sự thật đó. Cô lang thang trên con đường hoang vắng mà trước đây nhộn nhịp đông đúc người. Cô vào ngôi trường như mọi khi , ngồi trên chiếc ghế và bàn học thân thuộc nhưng mọi thứ sẽ không trở về như trước, cô biết vậy nhưng vẫn muốn đến. Cô sẽ không khóc dù bản thân cô đơn , cô phải mạnh mẽ đối mặt với nó và gây dựng lại tất cả nếu cần thiết. Cô sẽ không mất hi vọng và cô không có ý định bỏ cuộc, mọi việc điều có thể làm được nếu ta quyết tâm............................

Vào buổi tối cô lên sân thượng của trường, có một chiếc đàn piano đơn độc ở đó. Cô ngồi vào ghế đánh những bản nhạc mà cô từng học do chính cha cô dạy cho mình. Tiếng đàn vang lên giữa chốn hoang sơ cũng nghe được , đó là một bản nhạc buồn ...

Angel Wing giúp giữ chế độ cản sức tấn công vật lí là một thiết bị rất hữu dụng vì thế khi sử dụng trông cô như một thiên thần vào lúc đó

Tương lai của cô là gì? Bạn đoán được không?

Wednesday, September 25, 2013

Fear Krubick - nỗi sợ kinh hoàng của nhân loại

                                                              Dạng gốc của Fear Krubick
Fear Krubick là một vật thể được một người nào đó tạo ra mục đích làm dụng cụ tra tấn người khác. Đó chính là lý do duy nhất nó được tạo là để tra tấn thân xác con người. Fear Krubick nhìn ngoài có thể đơn giản như một cục rubick nhưng nếu biết cách sử dụng nó có thể là một ngọn giáo hay lưỡi kiếm hoặc là hàng dây gai ... 

Fear Krubick được sử dụng hơn 1000 năm kể từ khi ''Toà án dị giáo'' được thành lập. biết bao nhiêu vết máu đã dính trên Fear , bao nhiêu lần người sử dụng truyền tay nhau, xin được phép nói một câu cả vạn lần. Hành hình thù nhân là điều cần thiết để ép nạn nhân nói ra một bí mật thông tin gì đó? Hoặc đó là sự trừng phạt , xử chết với những tội lỗi mà nạn nhân gây ra. Fear rơi vào tay nhiều người nên họ đã dùng thiết bị này cho mục đích cá nhân họ khác với mục đích ban đầu của người tạo ra cô là dùng Fear để thực thi công lí.

Nạn nhân bị cắt xẻ ra từng mảnh đến khi tắt thở. Tiếng thét của họ vang lên trong căn phòng tối và ẩm mốc, nội tạng vương vãi dưới đất. Bạn có thể tưởng tượng được điều đó không?
Sau khi người chủ nhân trc mất đi thì Fear bị nguyền rủa và trở thành một con người thay vì một đồ vật. Thật mỉa mai ,ngay cả Fear cũng ghét chính ''Fear'' bởi vì giết quá nhiều người đã dạy cô một bài học, ý nghĩa của những tội lỗi mà cô đã làm. Cô muốn trở thành một ng tốt , giúp đỡ người khác bù lại cho hành vi trước đây của mình với những nạn nhân vô tội. Nhưng mà bản tính của cô không thể thay đổi được khi nhìn thấy máu, ham muốn được giết chóc lại trỗi dậy , đó là điều bất khả kháng. Fear không muốn dùng'' chính mình'' để gây hại cho người vô tội nhưng nhiều lúc cô thật sự không thể chế ngự bản thân mình.

Lần nào cũng như vậy, một khi đã thoả mãn ham muốn mình bằng cách giết chóc và nghe tiếng thét của con người, Fear lấy lại ý thức và lại một lần nữa cô khóc trong cơn mưa hối hận, tự giận '' chính mình. Cô vẫn cố gắng điều khiển sức mạnh mình để ham muốn ko lấn áp lí trí cô, dù có mất một khoảng thời gian dài nhưng rồi cô sẽ quen - đó là điều cô nghĩ. Cô nghĩ mình vẫn còn cơ hội để thay đổi, đôi khi sự thất bại khiến cô muốn bỏ cuộc chán nản như muốn tan biến đi khỏi thế giới này. Lời nguyền của cô... cô phải chống chọi nó suốt cả cuộc đời mình. Liệu cô có vượt qua thử thách này? Trong khoảng thời gian cô gánh chịu lời nguyền này cô đã phải sống ngoài đường , ko có tiền trong túi ( ban đầu vốn là đồ vật mà) , và việc thiếu lương thực để sống qua ngày. Mỗi ngày Fear phải trộm đồ ăn của những người bán hàng và đối mặt với những tên côn đồ trong thành phố. Trời mà đổ mưa thì không có chỗ trú, Fear đã phải tự chui rúc một chiếc thùng carton để tránh cơn mưa hay đơn giản chỉ để ngủ.

                                          Fear đi một mình trong dòng ng qua lại dưới cơn mưa

Mỗi sáng Fear thức dậy và nhìn lại bản thân mình '' quần áo lôi thôi nhếch nhác, đầu tóc bù xù, mình dính bụi và một ít chất bẩn nào đó không rõ nguồn gốc, bụng thì lúc nào cũng đói vì ăn ko đủ bữa , làn da mình hơi sạm nắng '' . Nhưng đó chưa phải là điều mà Fear quá lo ngại, việc mà khiến cô khó chịu là cơn sốt do chịu những cơn mưa và vào những ngày đó đồ ăn cũng ''khan hiếm vô cùng'' . Bệnh sốt của cô càng nặng hơn mỗi ngày nhưng cô pai chịu đựng nó. Đã được 2 tháng kể từ khi cô ko giết người, cô đang nhịn lại hết sức mình có thể. Fear có thể nghe dc ham muốn thúc giục mình giết ng trong đầu:

''Gào thết. Tiếng gào thét đau đớn.
Tiếng thét tang thương . Tiếng thét chào đời.
Tát cả chúng đều đáng nhớ. Công cụ của ''tôi''. Thứ công cụ tôi sử dụng,
Được dùng, được nắm giữ...
Cái''tôi'' cần thiết . Những tiếng thét là...là...là...
Bằng chứng''tôi'' tồn tại
''

Choáng váng trong tình trạng hiện giờ của mình, Fear ngã xuống đất thôi không nghĩ đến ý muốn của mình nữa. Cô nhắm mắt lại dầm mình trong cơn mưa đó. Đột nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang tới gần mình, cô nghĩ đó chỉ là người đi đường nên chẳng quan tâm nhưng rồi nhận ra cậu nam sinh đang cầm dù che chỗ mình.


'' Cậu có sao ko? Này .... nếu nằm ở đây cậu sẽ bị sốt''- cậu ta hỏi cầm dù lay người Fear

Fear quá đuối sức để có thể trả lời, ngất đi từ lúc nào không bik. Đến khi cô tỉnh dậy và nhận ra mình đang ở nhà của anh ta. Cô không bik nói gì ngoài lời cảm ơn và cảm thấy khó xử khi mặc quần áo của người lạ trước mắt mình. Anh ta tên là Haruaki - một nam sinh tốt bụng sống một mình và tự quản ở trong một căn nhà được cho là biệt thự. Anh ta rất hiền và đối xử rất tốt với Fear, thậm chí anh ta còn mua thuốc và chăm sóc cho Fear trong lúc cô bất tỉnh trong cơn sốt nặng của mình. Fear được Haruaki  đặt một cái tên mới là Fiya Krubick.


Có thể nói là Haruaki rất mến Fiya và hiểu cho hoàn cảnh của cô, anh để cô sống cùng mình một thời gian đổi lại cô phải tự quản mọi việc dọn dẹp trong nhà trong khi anh đi học
                                       Fiya được Haruaki đưa về sống chung ở căn biệt thự to lớn
Ban đầu Fiya từ chối lời đề nghị của Haruaki nhưng sự thuyết phục của anh ta đã khiến cô lưỡng lự và đồng ý vào phút chót. Sống cùng một ng con trai hoàn toàn xa lạ , tuy có hơi ngại nhưng cô lo ngại rằng một chuyện gì đó bất trắc xảy ra, đó chính là việc cô có thể mất kiểm soát bản thân và giết chính Haruaki. Trong khoảng thời gian chung sống chung , Fiya đã nảy sinh tình cảm đặc biệt dành cho Haruaki - tình yêu . Cũng đã hơn 2 tuần rồi, mọi việc vẫn ổn chưa có chuyện gì xảy ra, có vẻ như cô đã có thể kiềm chế cơn khát máu và muốm giết người của mình tốt- đó là những gì cô nghĩ và cô vui lòng với thành tích mình đạt được.

Cô có ý định tiếp tục cuộc sống này với Haruaki , trong suốt cuộc đời của cô Fiya chưa bao giờ có dc cái cảm giác gọi là hạnh phúc. Fiya quyết định thổ lộ của Haruaki tình cảm của mình vào đêm lễ tình nhân , hôm đó cô tự mình làm bánh chocolate cho Haruaki. Buổi tối hôm đó, Fiya ở nhà đợi Haruaki trở về thì anh ta trở về với cơ thể đầy thương tích. Fiya  hơi sốc khi bắt gặp anh như thế, cô nhanh chóng mang băng cứu thương để băng vết thương lại cho anh. Cô mang cặp anh ta vào trước sau khi đỡ anh nằm trên ghế sofa nghỉ ngơi, cô phát hiện ra một bức thư tình của Haruaki viết cho một đàn chị lớp trên. Nhìn thấy bức thư đó như một cú sốc nặng tập hai đánh trúng tim của Fiya.

''Ngay từ đầu đã không có cơ hội cho mình ''- cô rơi nước mắt cố gắng lau đi trước khi Haruaki nhìn thấy bộ dạng mình bây giờ. Cô cảm thấy buồn và thất vọng khi Haruaki không có tình cảm giống mình.
Fiya mau chóng trở ra và chăm sóc cho Haruaki, vết máu từ cánh tay chảy xuống mặt đất khiến cô chú ý.


'' Fiya, cậu sao vậy? '' - giọng yếu ớt hỏi


''Mình...quên mất...Máu'' Fiya nói giọng run run

                                                       Fiya Krubick mất kiểm soát 
Fiya đứng dậy mặc cho cuộn băng y tế lăn dưới đất, cô cắn chặt răng lại cố kìm chế bản thân mình. Hakuaki cố gượng dậy, tiến gần Fiya hỏi giọng lo lắng , không biết rằng mình đang khiến tình trạng của Fiya thêm tệ

''AHAHAHAHAHHAHAHA ''- Fiya cười lớn một tiếng ghê rợn
''Fiya?! Cậu sao vậy!?''-Haruaki nhìn thấy Fiya cư xử lạ nên liền lùi lại vài bước

Fiya mất đi lí trí của mình hoàn toàn, thấy con mồi trước mắt cô lập tức tấn công mặc dù anh ta là người mà mình yêu thương nhất. 


''Kỹ thuật số 8 : loại vòng chiến  ''Bánh xe phá huỷ''

Một bánh xe khổng lồ cán nát ng của Haruaki trước mắt Fiya. Cô không dừng lại ở đó mà còn tiếp tục ra khỏi nhà của anh giết toàn bộ người dân trong thành phố. Trong một đêm cả thành phố khu vực đóbị giết sạch không chừa một ai dù là người già, phụ nữ và trẻ em tất cả chết trong cơn điên dại thiếu kiểm soát của Fiya

''Từ giờ ta sẽ lắng nghe tiếng thét của các ngươi'' - câu cửa miệng của cô trc khi giết ng dân trong thành phố

Sau sự kiện 1.294 ng chết , cả thành phố gần như bị bỏ hoang hoàn toàn. không một ai thấy sự xuất hiện của Fiya Krubick nữa, một số cảnh sát và đội đặc nhiệm viết báo cáo Fiya đã chết , tư liệu về cô gái tên Fiya Krubick hoàn toàn rất mập mờ và bí ẩn. Không một ai biết Fiya thật sự đã đi đâu và làm gì bây giờ. ...............................................................................................................................................................

Ở nơi xa xôi nào đó, có một cục rubick nằm đơn sơ trên bãi cát trảiqua những cơn sóng nó đã tấp vào vùng bờ này....
Vậy bạn đã hình dung ra kết cục của Fiya chưa? Câu chuyện đã kết thúc chưa? Hay là lời nguyền vẫn tiếp tục đối với Fiya. À không, Fear mới đúng
P/s: Fiya là một char đã có người dùng trong RP/club nhưng do sự vắng mặt quá nhiều nên mình xin mạn phép dùng làm đề tài cho story line mà mình nghĩ ra.

Tuesday, September 24, 2013

Sidomariru- Red Dragon





Ngày xưa... có một loài rồng quý hiếm, người ta đặt tên chúng là Red Dragon vì màu sắc đặc trưng. Hầu như chẳng ai biết chúng từ đâu đến, từ thời nào hay mục đích của chúng tiếp tuc tồn tại sau kỉ nguyên khủng long.                                                              
Sự xuất hiện kì lạ 
Con người khiếp sợ loài này do sức mạnh huỷ diệt kinh khủng của nó. một người đã đứng dậy và quyết định chấm dứt sự tồn tại của chúng vĩnh viễn bằng cách trục xuất chúng sang một mặt gương ma thuật ( bằng cách nào đó, chúng đã lọt sang thế giới của chúng ta ) 
Do không thể thích nghi với điều kiện sống của thế giới bên kia mặt gương . cũng không thể trở lại , chúng tuyệt chủng dần. và cứ thế cho đến khi không còn một con nào sống nữa...
Thời gian trôi qua....quả trứng còn sót lại của chúng bị ảnh hưởng do một vụ nổ lớn do Swallow gây ra. (ai hỏi về Swallow thì mình mới viết, giờ chỉ nói sơ thôi)



Qủa trứng sau này nở ra một đứa bé...và sau này đứa bé đó sẽ lớn lên trở thành một người cai trị đất nước Nii Kamui.

Điều kì lạ nhất là đứa trẻ này không bao giờ bị ảnh hưởng bởi thời gian ( lão hóa ) hay bị tác động bởi thế giới này như những đồng loại của mình, vì thế nên cô phải du hành khắp đất nước lãng tránh sự chú ý của người khác, dấu thân phận thật của mình. Đây chính là loài Red Dragon cuối cùng > Sidomariru.
Trốn tránh , sống ẩn thân hay cố tìm thức ăn và chỗ trú sống qua ngày ...Cô hạn chế bản thân biến sang dạng rồng vì mỗi lần cô làm vậy thì trí nhớ của cô sẽ bị xáo trộn một chút, cô nhận ra mình còn quá non nớt để điều khiển thứ sức mạnh bí ẩn này. Phải chăng điều cô lo sợ nhất là mất đi ý thức? 

Những giấc mơ kì lạ? Sự ám ảnh và kí ức lẫn lộn từ các thời đại trước đây khiến cô sợ hãi mỗi đêm. Nhưng tất cả cũng phải đến hồi kết, từ đầu cô vốn không hề bất tử. Một lần nọ, cô bị một vài thường dân phát hiện cô đang thi triển sức mạnh của mình. thế là họ truy bắt và muốn sát hại cô. Dù trong tình thế hiểm nguy Sidomariru vẫn cố không giết họ hay phá huỷ bất kì thứ gì , cô cố chống cự vô vọng đến phút cuối cùng.

-Tại sao? Chúng tôi đã làm gì các người cơ chứ. chỉ vì loài của tôi khác các ng mà---- (những lời cuối của cô trước khi bị họ sát hại)
Xác cô bị quăng xuống vực dưới vác đá. đó là lần mà Remilia đi dạo quanh thấy toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng. Ban đầu Sidomariru có thể cho là hấp hối , sắp mất tỉnh táo thì hình dáng Remilia hiện ra, cô cố nhìn rõ hơn dẫu cho máu đã tràn vào mắt do cú va chạm quá mạnh dưới đất từ việc bị ném ở một độ cao không tưởng.

Remilia quyết định cứu sống và đưa cô về hồng ma quán làm người hầu của mình ở Gensokyou
....Trí nhớ của Sidomariru hoàn toàn mất hẳn khi cô tỉnh dậy. chỉ biết rằng mình được cô chủ Remilia cưu mang thôi.
Nhận sự giúp đỡ của Patchouli sự sống của Sidomariru đã được kéo dài đôi chút. tuy được cho là loài rồng mạnh nhất này nhưng cô đã không thể có được tuổi thọ tối đa như tổ tiên thời đại trước....
 
      Patchouli (Vai trò là người dạy phép thuật cho Sidomariru)

Đây là story line của Sidomariru do mình sáng tạo dựa trên hình ảnh bên tiểu thuyết Red Dragon.
Spoiler: Chiến công của Sidomariru, đánh bại Orobuchi ( quá khứ )
Fin......