Wallpaper

Wallpaper

Monday, November 25, 2013

Medusa - phù thủy gian xảo


Từ nhỏ , cha mẹ Medusa đã mất trước khi cô biết mặt họ . Cô được viện mồ côi thu nhận và có một tuổi thơ khá khắt nghiệt , cô thường bị bắt nạt bởi những đứa trẻ khác, bị xa lánh và phân biệt vì sở thích kì lạ của riêng mình [ hebi - rắn ].

Năm 8 tuổi , Medusa vướng vào một vụ ẩu đả và lỡ tay giết chết 3 đứa trẻ khác ( tự vệ ) . Cô bị bắt bởi cảnh sát và giam giữ gần 9 năm , mọi lời khai của cô đều không có giá trị giảm án.

Những năm trong tù , tâm lí của cô trở nên bạo lực và méo mó đi về thế giới quanh mình . Tính cách của Medusa thay đổi khá nhiều , cô trở nên lạnh nhạt và cách li mình với cộng đồng .Cũng chính tại nhà tù đó , cô đã đặt ra mục tiêu cho chính mình theo đuổi:'' Sức mạnh ''

Năm 25 tuổi ,cô chính thức trở thành một trong những phù thủy có danh tiếng trong vùng Westekyn . Cô cũng từng theo chân học hỏi họa sĩ Kyosai một thời gian. Không lâu sau đó , cô đã lấy chồng và sinh ra Crona nhưng vì lí do nào đó chồng cô mất sớm.

Medusa thử nghiệm dự án '' Black Blood '' lên chính con gái mình khi được sinh ra nhằm lợi dụng đánh cắp những tài liệu về phép thuật cấm khắp thế giới chứ không phải riêng vùng Westekyn . Người đàn bà này sẽ bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục tiêu của mình .

Tuy nhiên .... ai lại có thể ngờ sau này Crona lại phản bội lại mẹ mình sau khi biết bà chỉ coi mình là một công cụ chứ không hề yêu thương . Chính điều này đã làm hỏng toàn bộ mọi thứ mà Medusa sắp đặt . ....

'' Con rắn sẽ rời bỏ những đứa con của mình ngay khi nó mới sinh ....''

Âm mưu bị thất bại , không thể thoát thân và bị thương ... Medusa đành bỏ cuộc và bị bắt giữ một thời gian dài nữa .... cho đến khi cô bỏ trốn và tìm gặp được nhóm . 

Tuesday, October 1, 2013

Yuriko- kẻ truy tìm kho báu [part 2]

Câu truyện này kể về nhóm cướp biển nguy hiểm nhất vùng Hetalia và chuyến lưu mới của họ trong thời kì đầu khi cuộc chiến quyền lực giữa 5 đế quốc hùng mạnh nổ ra. Lần trước Yoshiko và nhóm của ông tẩu thoát khỏi sự truy lùng của quân D'tania và giải cứu được một cô gái với danh tính bí ẩn tên Mari. Mari được Yoshiko cứu thoát khỏi tay bọn lưu manh, ông đã đưa Mari theo mình cùng nhóm để đảm bảo an toàn . Như điều đó cũng đồng nghĩa với việc cho cô ta sống chung cùng nhóm cướp, coi cô như là một thành viên. Bây giờ họ không còn nơi nào để đi ngoài lang thang giữa mặt biển rộng lớn này ... nếu trở về đất liền thì chắc chắn sẽ không thể nào sống yên ổn với tình hình đang diễn ra lúc này

Đã 2 ngày trôi qua kể từ đêm hôm ấy, con thuyền bơ vơ giữa mặt biển , sóng tấp vào thuyền lắc lư một chút khiến Mari không quen nên đã nhiều lần xanh xao cả mặt, cứ như muốn nôn vậy. Nhóm Yoshiko không để tâm đến Mari hay tỏ thái độ thân thiện gì mấy với cô, bởi vì xét cho cùng họ cũng chỉ là người dưng. Riêng Mari thì có chút ngại khi nói chuyện với  nhóm cướp, do vẻ mặt của họ quá hung dữ , ai cũng như muốn '' ăn tươi nuốt sống '' cô nếu cô dám đến gần với họ. Yoshiko giao việc nấu ăn và dọn dẹp cho Mari , Mari chỉ biết vâng lệnh không có ý kiến gì vì cô nghĩ ít nhất đó là những việc nhỏ nhặt mà cô có thể làm báo đáp ơn cứu giúp của ông.

Phải thật sự nói là tài nấu ăn của Mari khiến nhóm cướp cũng kinh ngạc và trầm trồ khen ngợi khi ăn thử lần đầu tiên . Mari coi nhóm cướp như người trong gia đình mình, dù có thể công việc của họ là xấu và được coi là những tên tội phạm nguy hiểm nhưng thật chất họ là những người thật sự rất tốt gắn bó với nhau như anh em  Họ có trách nhiệm với công việc của mình, thay ca nhau trực đêm một cách có tổ chức và kỉ luật, biết chia sẻ một cách công bằng. 
                         Nhóm của Yoshio trong bộ dạng cải trang khác (rất khó để phân biệt )

Khoảng thời gian sau Mari trở nên thân thiết với nhóm của Yoshiko hơn, mọi người không còn đối xử cô bằng cái nhìn lạnh lùng và sát khí như trước. Mari đồng thời cũng quen dần với công việc của mình là nấu ăn và lau dọn nhà bếp v.v... Mọi việc cũng khá ổn định , có điều cuộc chiến quyền lực vẫn chưa kết thúc nguy hiểm vẫn còn đang rình rập cho nên không thể lơ là cảnh giác.

Yoshiko thì hơi nản một chút vì giờ không còn việc gì để làm nữa. Con thuyền đã đầy và không thể chất chứa thêm gì nữa. Ngoài việc ngồi trong phòng, ra ngoài ngắm cảnh một chút và ăn ông không còn việc gì để làm. Ông có nghĩ đến Mari nhưng lại không thể nói ra vì muốn giữ hình tượng trong mắt nhóm của mình. Yoshiko lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng với Mari , cũng chính vì ý nghĩ mâu thuẫn đó của ông , Kirou -một trong năm thành viên của nhóm nảy sinh tình cảm đem lòng yêu Mari.

Kirou là một người bạn thân của Yoshiko thưở nhỏ . Cả hai đều là những người bạn tốt và thân thiết với nhau nhưng đôi khi Kirou khá ganh tị với Yoshiko vì ông giỏi hơn anh mọi mặt. Từ lần đầu gặp Mari , Kirou đem lòng yêu Mari nhưng luôn bị cô từ chối.Cướp biển thì ai cũng nghĩ là họ man rợ , muốn làm gì thì làm theo ý muốn bản thân mình nhưng Kirou thì không bởi vì anh không muốn làm tổn thương người mình yêu theo cách như vậy.
            Kirou(tóc của anh lúc trước màu nâu, đang trong bộ dạng cải trang ) và Mari

'' Anh có gì không bằng Yoshiko ? Mari sao em ko chấp nhận tình cảm anh dành cho em?'' - Kirou hỏi Mari, tay kiềm Mari ôm vào lòng

''Xin lỗi nhưng người em yêu là Yoshiko ''- Mari nói , từ chối thẳng Kirou

Tối hôm đó, Kirou ra khỏi phòng Mari với một sự thất vọng não nề vì Mari từ chối mình. Chỉ vì Mari không chấp nhận tình cảm của mình mà Kirou nảy sinh mâu thuẫn, chất chứa sự ghen ghét Yoshiko. Người mà Mari thật sự yêu là Yoshiko ko phải là Kirou vì thế dù anh có làm gì đi nữa cũng ko thể thay đổi quyết định của cô.  Cũng ngay đêm đó, Mari đến gõ cửa phòng của Yoshiko muốn nói ra tình cảm trong lòng của mình dành cho ông, cô muốn biết rằng liệu ông có chấp nhận mình hay không?

'' Được thôi , vậy từ giờ em phải nghe theo mọi mệnh lệnh của ta '' - nói với nụ cười méo lệch sang một bên hàm ý mỉa mai, vẫn giữ thái độ lạnh lùng , ông nhắm một nhắm nhìn Mari

'' Vâng , việc gì em cũng sẽ làm '' - Mari lúc đó thật sự rất hạnh phúc, cô ôm chầm lấy Yoshiko hôn bất ngờ.
                                         Mari hôn Yoshiko và cả hai thú nhận tình cảm của mình

Yoshiko cũng rất ngạc nhiên, chắc hẳn Mari đã yêu ông rất nhiều nên mới có hành động '' táo bạo '' như thế. Yoshiko chí̉ mỉm cười với một mắt nhắm lại thừa nhận  tình cảm của mình cho Mari,  cả hai yêu nhau say đắm . Mặc cho những người còn lại nghĩ gì, ông không quan tâm nữa, ông thông báo cho cả đoàn biết về chuyện giữa ông và Mari.  Không ai dám phản đối quyết định của Yoshiko, họ thậm chí còn ủng hộ hai người đến với nhau chỉ trừ Kirou... Anh hết sức bực tức và ghen tuôn Yoshiko, luôn muốn chiếm đạt lại Mari cho dù có dùng bao nhiêu thủ đoạn đi chăng nữa!                     

Đã nhiều lần kế hoạch hãm hại Yoshiko của Kirou thất bại. Vận may cứ như bên cạnh bảo hộ cho Yoshiko, Kirou  như nổi điên lên phá nát đồ đạc trong phòng mình để trút giận ... Bây giờ anh  chỉ muốn Yoshiko biến mất mà thôi. Nhiều tháng trôi qua... thấm thoát đã 3 năm , nếu không nhờ số lượng vàng bạc mà châu báu (họ dùng làm vật trao đổi với những tên bán buôn ngoài biển) thì có lẽ họ đã không sống sót qua ngày nổi. Mari có thai với Yosiko và sinh ra một đứa trẻ, Mari đặt tên cho đứa con gái đầu lòng mình là Yuriko.
                                                     Yuriko- con gái của Mari và Yoshiko

Yuriko lúc đó chỉ mới 3 tuổi  , rất tinh nghịch và ngây ngô. Con bé còn nhỏ nên chưa thể hiểu hết tất cả mọi việc đang diễn ra quanh mình. Nhất là thái độ của Kirou dành cho Yuriko mỗi khi con bé đến gần chơi với các thuỷ thủ đoàn, anh luôn tỏ thái độ căm ghét cả Yuriko. Có một lần anh cố tình đẩy con bé ngã khỏi thuyền khiến cho Yuriko chết đuối. May là Yoshiko kịp thời nghe tiếng kêu cứu của Yuriko nhảy xuống kịp thời cứu , ông nghi ngờ hành vi và thái độ của Kirou nhưng hỏi đến thì Kirou lại lảng sang chủ đề khác hay không muốn nói chuyện với ông.

Mari cảm thấy buồn thay cho Kirou, bởi vì cô mà tình bạn của Yoshiko và anh ta không như trước nữa nhưng bây giờ cô không biết phải sửa chữa ra sao. Giữa cô và Kirou chỉ đơn thuần là mối quan hệ bạn bè, cô không thể cản được Kirou. Cô lo sợ rằng mình sẽ làm mọi chuyện thêm phức tạp và rắc rối hơn , cô dành chỉ im lặng cố lảng tránh Kirou khi anh tìm gặp cô , cô cũng không thể yên tâm khi để con gái mình ngủ một mình nên cũng khoá cửa cẩn thận đề phòng trường hợp nguy hiểm . Nhưng Mari không biết rằng cô càng làm thế thì sẽ khiến tình trạng của Kirou ngày càng tệ hơn.

Kirou không thể chấp nhận được sự thật ấy, rằng Mari thuộc về Yoshiko và anh chỉ là người thứ ba không thể can thiệp vào. Anh muốn chiếm đoạt lại Mari , muốn cô chỉ là của riêng anh không ai cả. Anh quyết định ngày hôm sau sẽ thách đấu với Yoshiko giành quyền làm thuyền trưởng . Nếu anh thắng trong vụ cá cược đó thì mọi thứ sẽ thuộc về anh kể cả Mari , anh nghĩ đó là phương án tốt nhất mà mình có thể chọn.Yoshiko ko bao giờ từ chối một vụ cá cược nào cả vì tính ông rất hiếu thắng.

Ngày mai anh quyết định làm theo kế hoạch đã dựng sẵn của mình nhưng đã có một sự cố bất ngờ xảy ra. Cái đêm mà Kirou đang suy ngẫm cho vụ thách đấu với Yoshiko thì anh nghe thấy một tiếng động lạ phát ra từ trên bầu trời. Ban đầu anh thoạt nghĩ là do mình tưởng tượng ra, nhưng sau một lúc một tiếng nổ vang chói tay khiến cả nhóm cướp tỉnh dậy như vừa trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp. Kirou vội chạy ra xem thử thấy bên mạn trái tàu bị hư hại rất nặng và phát cháy cả một người trong nhóm đã bị thương và chết ngay tại chỗ. Đây là điềm báo cho một tai hoạ nào đó sắp xảy ra. Tiếng của kim loại va đập vào nhau phát trên bầu trời, anh ngước nhìn lên

                       Vũ khí mới nhất của liên minh quân đội M34ER (đang trong kì thử nghiệm)

''Cái... gì!?? Mọi người chúng ta đang bị tấn công'' - hoảng hốt trước cảnh tượng mình trông thấy, anh vội nói lớn thông báo tình hình cho những người còn lại sau đó Kirou vội lấy đại bác ra bắn.

Một con robot với hình thù kì lạ và bay lượn trên bầu trời bắn tên lửa vào chỗ Kirou và thuyền dữ dội, con thuyền dễ dàng bị phá nát , dần chìm.

'' Vùng biển này thuộc về sở hữu của liên minh quân đội, xâm phạm đồng nghĩa với tội chết'' - một tiếng nói phát ra lớn từ cỗ máy đó.

Nói xong con robot ấy bay đi mất, Kirou choáng váng, bị thương chảy máu. Anh có thể nghe được tiếng kêu của Mari.

'' Tỉnh lại đi Kirou ! Con thuyền sắp chìm rồi '' - Mari hoảng , dắt theo Yuriko bên mình lay người Kirou

'' Chết tiệt! Lại là bọn chúng '' - Yoshiko nói với giọng bực tức và đồng thời cũng khá kinh ngạc trước hỏa ực của Liên minh quân đội.

Những thuỷ thủ đoàn khác nhanh chóng lấy thuyền cứu hộ ra , nhưng chỉ còn lại một chiếc, chiếc còn lại đã bị cháy bởi đám lửa rồi. Cả con thuyền phát cháy rất lớn, có vẻ nó sẽ không thể trụ được lâu. Mari và Yuriko lên thuyền trước cùng những thuỷ thủ còn lại. Yoshiko quay trở lại tàu lấy vàng bạc còn sót lại trong thuyền mang theo ông không nỡ bỏ lại chúng. Công sức thu nhặt và tích luỹ chúng rất khó khăn , ông phải mang theo những gì có thể. Kirou dần tỉnh , nhìn thấy Yoshiko quay trở ra mang hòm châu báu ra , anh vội lấy chiếc rìu to cản ông.

'' Hah Hah Hah... Yoshiko! chúng ta giải quyết luôn tại đây! ''- Kirou mất tỉnh táo, tay chĩa vũ khí vào Yoshiko

'' Kirou , anh mất trí rồi sao! Chúng ta phải rời khỏi đây, con thuyền--- ''-Yoshiko rất hối hả giọng bực tức vì hành động của Kirou

''Mari thuộc về tôi không ai cả !! Nếu tôi không có được cô ấy thì không ai có được ''- Kirou nói , chém vào người Yoshiko nhưng hụt.

Chiếc thuyền cứu hộ đã an toàn đáp xuống biển , nhóm đang đợi Yoshiko và Kirou nhưng chẳng hiểu sao họ không trở ra. Mari lúc đó rất lo cho Yoshiko cô đang cầu nguyện vừa khóc mong là ông bình an trở về. Yuriko cũng vậy, con bé không biết chuyện gì đang xảy ra không thấy cha mình đâu cả, con bé khóc ôm Mari run rẩy và sợ hãi. Cả nhóm cướp đều không biết là Kirou và Yoshiko đang đấu một trận sinh tử ở đó. Tình hình diễn biến ngày càng tệ , con thuyền cháy chìm dần xuống biển, từ góc nhìn của nhóm cướp ta có thể thấy số lượng của cải rất lớn của con thuyền đổ dần xuống mặt biển xanh. Ai cũng tiếc và rất muốn đến lấy nhưng con thuyền đang vỡ vụn và điều đó hết sức nguy hiểm

'' Thôi ngay đi Kirou, chúng ta không có thời gian cho chuyện này! Nếu bỏ mạng ở đây cả hai ta cũng chẳng có ít lợi gì '' - Yoshiko có vẻ nhưng không muốn đấu với Kirou, vì tình cảm của anh dành cho Kirou với tư cách là một người bạn.

'' Tôi không quan tâm ! Có chết thì tôi cũng phải giết được anh Yoshiko !'' - chém tới tấp và dữ dội vào Yoshiko.
                                     Kirou ( trái ) và Yoshiko (phải) quyết chiến sinh tử

'' Được lắm, nếu anh muốn vậy thì ta chiều ý anh '' - Với một nụ cười nham hiểm và một mắt nhắm lại như mọi khi , Yoshiko rút kiếm ra đánh trả lại Kirou.

Tiếng kim loại va đập vào nhau , dưới ngọn lửa thiêu đốt hai người đàn ông vẫn đang đánh nhau để quyết định kẻ thắng và thua . Cái chết đang cận kề họ nhưng mặc cho tình cảnh có thế nào đi nữa , họ vẫn tiếp tục chiến đấu . Nhóm cướp và Mari kêu gọi tiếng Yoshiko và Kirou nhưng không ai trả lời chỉ thấy bóng dáng hai người họ vung kiếm chém lẫn nhau. Con thuyền vỡ vụn ra từng mảnh gỗ lớn ngã xuống mặt biển, nhóm cướp không còn lựa chọn nào khác dành phải bỏ con thuyền và bơi vào bờ , nếu không thì nguy cơ con robot ấy sẽ lại xuất hiện và tiếp tục tấn công họ.

Mari đã khóc rất nhiều và buồn thảm khi cả hai người họ không trở về. Người mà cô yêu nhất có lẽ đã bỏ mạng trên con thuyền đó. Không một ai biết Kirou hay Yoshiko thắng trong trận đó... cũng có thể hai người đã chết trước trong đám cháy và không ai thắng cả. Còn về phần của đám cướp biển , sau khi tấp vào bờ họ chia rẽ ra mỗi người đi hướng khác nhau , trong lòng họ cũng rất đau lòng khi mất đi Yoshiko và hai chiến hữu còn lại.

'' Mari cầm theo thứ này, phía trước sẽ có một ngôi làng nhỏ , cô hay tạm trú ở đó. '' - 2 người còn lại trong nhóm đưa một ít nhẫn và trang sức bằng đá quý mà họ lấy theo cho Mari trước khi đi.

''.... '' - Mari chỉ gục mặt xuống một hồi lâu nhìn những món trang sức trên tay, như người mất hồn.

''Bảo trọng...''- một trong hai người nói, sau đó cùng nhau rời đi

Cô đứng lặng nhìn từng người trong nhóm rời đi , vừa cầm tay của Yuriko dỗ dành con bé nín khóc đi. Mặt cô dần xanh xao , tái nhạt đi đến khi ngã gục xuống bãi cát trắng.

''Mẹ ! Mẹ! ....'' - Yuriko ngồi cạnh Mari thấy cô không hồi đáp nên lo lắng

''Đừng khóc nữa Yuriko...Mẹ ngủ một chút thôi mà'' - cô cười nhạt, máu chảy ra từ phía xương sườn do lúc vụ nổ chấn động một mảnh gỗ lớn đã đâm trúng cô.

Nhưng cô dấu không nói với nhóm cướp hay Yoshiko trước đó vì do hoàn cảnh bất lợi. Cô không muốn mọi người vì mình mà lo lắng hơn. Cô cảm thấy hơi thở mình nặng dần , đôi mắt cô mờ đi rơi lệ nhớ thương đến Yuriko. Tương lai của thế giới này sẽ về đâu cô tự hỏi mình, cuộc chiến quyền lực đang diễn ra chắc chắn sớm hay muộn gì cô và cả Yuriko sẽ phải chết. Cô gượng dậy bằng sức của mình, hai tay để lên cổ Yuriko

''Mẹ xin lỗi ... '' - Mari khóc nhìn Yuriko

''Mẹ?''- con bé nhìn Mari với ánh mắt ngây thơ không hiểu chuyện gì

Mari muốn giết cả Yuriko kết thúc mọi việc để con bé không phải gánh chịu đau khổ như mình. Nhưng tình cảm của một người mẹ dành cho con mình lại không cho phép điều đó, cô không nỡ xuống tay với con gái mình . Mari ôm Yuriko và nói nhiều câu xin lỗi... cô nằm trên mặt cát ôm con bé vào lòng mình. Cô ra đi nhẹ nhàng trong giấc ngủ của mình ...

''Mẹ? Mẹ ơi tỉnh dậy đi có ai đó kìa '' -Yuriko nghe tiếng bước chân của ai đó đang đi về hướng này, lay người Mari

Mari không hồi đáp, thân của cô lạnh và tái đi. Cô đã ra đi thật sự ...khuôn mặt cô trông thật buồn.

''Mẹ! MẸ ! TỈNH DẬY ĐI MẸ''  - Yuriko khóc lớn , thấy Mari không trả lời sau nhiều lần kêu của mình 

Từ bụi cây gần đó phát ra tiếng sột soạt ccó ai đó đang tiến đến chỗ Yuriko, điều đó khiến cô bé sợ hãi thêm.

" .... Con người? "- một giọng nói rất dịu dàng phát ra

Một cô bé hơn tuổi Yuriko một chút bước ra từ  bụi cây ra . Yuriko im lặng một lúc , rồi từ từrưng rưng nước mắt gào khóc.

"...?"- cô bé đó ngạc nhiên vì hành động của Yuriko, nhìn thấy Mari nằm đó cô bé phần nào cũng hiểu được hoàn cảnh của Yuriko bởi vì bản thân cô đã mất mẹ từ nhỏ.

'' Hic... hic... '' -Yuriko khóc sướt mướt không dừng

Cô bé tiến tới ôm Yuriko như đang an ủi . Bỗng một người đàn ông lạ mặt cao to bước ra từ trong bụi cây sau đó , thở gấp trừng mắt vào Yuriko

''Sao con người lại xâm phạm vào lãnh thổ của Nekai! Còn dám đụng vào công chúa nữa , không thể tha thứ được '' - ông ta rút kiếm ra định chém Yuriko nhưng cô bé ấy cản lại.

''Không được làm hại bạn ấy. Người này là... bạn của ta '' - nói ngập ngừng nhìn thẳng vào mắt của người đàn ông cao to trước mặt mình không sợ hãi trong khi Yuriko núp sau Mari run run

''... Nhưng đó là con người thưa công chúa, cô không thể nào .... ''-ông nói hạ kiếm xuống

'' Từ giờ bạn ấy sẽ là người hầu riêng của ta '' - nhìn sang Yuriko và Mari

'' ...Sẽ như ý cô muốn công chúa Serei '' - ông quỳ xuống vâng phục

Thì ra cô gái đó tên là Serei , công chúa nước Nekai- một trong năm đế quốc hùng mạnh. Vùng đất này thuộc lãnh thổ của họ tức là bất kì kẻ xâm phạm nào đều sẽ bị xử chết. Riêng Yuriko, con bé được Serei cứu giúp nên từ giờ để trả lại công ơn đó. Yuriko sẽ phải làm nô lệ của Serei suốt cuộc đời mình.

Serei ra lệnh cho lính chôn cất xác của Mari rất tử tế, dù có một số người dân phản đối hành động của công chúa nhưng cô không quan tâm. Cảm giác khi mất người thân của mình , cô hiểu vì đã từng trải.

Khi bắt gặp thấy hình ảnh của Yuriko cô không khỏi chạnh lòng. Và cuộc sống mới của Yuriko bắt đầu từ đó........
Yuriko sau này lớn lên ( hiện tại cô đã được 17 tuổi)

Đến đây thì có vẻ như câu chuyện của chúng ta đã kết thúc ? Bạn nghĩ sao? Cốt truyện storyline chủ yếu nói về Yoshiko nhưng tựa đề lại để tên con gái của ông: Yuriko. Heh... câu hỏi hay lắm , các bạn thấy đấy Yuriko của chúng ta sau này lớn lên và có ham muốn cũng giống cha mình là trở thành người vĩ đại nhất và giàu có nhất.Trong những trận RP trước tôi có nhắc đến sở thích của cô là tiền ngoài ra có thể là dành thời gian bên cạnh Serei. Nhưng mục đích thật sự của Yuriko là tìm lại người cha thất lạc của mình. Tuy lúc đó cô chỉ là đứa trẻ 3 tuổi nhưng kí ức khủng khiếp ngày ấy không bao giờ có thể xoá tan hay phai nhạt trong tâm trí của cô. Trong chiến hành trình của mình cô đã gặp những người bạn đồng hành mới như : Kiyata và Akira.... phần còn lại bạn biết rồi đấy ( các trận RP trước hầu như đã kể nốt phần còn lại của câu truyện

EXTRA IMAGE:

Yoshiko và Kirou thời còn trẻ


Yoshiko và Kirou thời còn trẻ (vụ cướp đầu tiên của họ thất bại nên bị bắt giam lại)


Sunday, September 29, 2013

Yuriko - kẻ truy tìm kho báu [part 1]

Cách đây 50 năm trước cuộc chiến giành quyền lực nổ ra lần đầu tiên. 5 đế quốc hùng mạnh tham gia vào trò chơi này mục đích chọn ra ai sẽ là người đủ tư cách thống trị thế giới. Thế giới bắt đầu tan rã đi kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, trật tự của thế giới đã bị hoàn toàn đảo ngược . Nhiều người đã mất mạng trong trận chiến đó, từ mọi giai cấp quý tộc hay thường dân đều bị ảnh hưởng. Nếu họ không thuộc 1 trong 5 cường quốc đó thì sẽ bị bắt làm tù nhân hoặc bị giết chết để chiếm lãnh thổ.

Nhưng chúng ta không kể về cuộc chiến quyền lực mà nhân vật chính của câu truyện này là một tên cướp . Một tên cướp lừng danh khét tiếng nhất trong vùng Hetalia gây nhiều lời đồn gió thổi khiến nhiều người sợ hãi và là một cái gai trong mắt của đế quốc Nekai. Ông tên là Yoshiko, tên cướp biển giỏi nhất, không ai có thể sánh được với ông. Với nhiều kinh nghiệm và kỹ thuật ông đã nhiều lần thành công trong việc tìm ra kho báu , cướp của quý tộc . Ông phán và dự đoán rất chính xác ,chỉ cần nhìn lên trời cảm nhận hướng gió ông có thể biết thời tiết sẽ ra sao. Ông cũng là một bậc thầy trong việc cải trang, việc trà trộn vào thành phố hay những ngôi làng nhỏ không thành vấn đề gì với ông.
                    Yoshiko - tên cướp biển lừng danh và tài giỏi nhất (đang trong bộ dạng cải trang)

Những vụ cướp của ông nhắm vào mỏ vàng của vịnh ven biển của nước Nekai, các tên lính canh trực thuộc vùng đó luôn trúng kế của Yoshiko, dù có tăng thêm lính canh đi chăng nữa ông vẫn có cách lấy vàng ra từ cái mỏ ấy. Ông hay đơn độc làm việc một mình mà không cần sự giúp đỡ của ai nhưng theo lối suy nghĩ của ông

'' Nhiều người làm việc cùng nhau sẽ mạnh hơn là một người'' - Yoshiko nghĩ và quyết định lập ra một nhóm cho riêng mình


Nhóm của Yoshiko tổng cộng gồm 5 người tất cả. Họ đều là bạn cũ và thân với Yoshiko nên ông rất tin tưởng họ . Mọi việc đều thuận lợi, ngày nào họ cũng cướp được một số vàng từ trang sức khác của bọn quý tộc hay những lữ khách lênh đênh trên mặt biển.

Phải nói là nhóm Yoshiko cực kì giàu với số vàng họ chở trong con truyền . Số lượng trang sức và kho báu này đủ đế họ trở về nhà ăn sung mặc suốt cả đời, Yoshiko cũng có dự định sẽ bỏ nghề cướp biển của mình.Không ai trong nhóm quản đối quyết định của ông, họ ủng hộ và đồng tình. Đêm mà nhóm Yoshiko đến một quán rượu trong một thành phố nhỏ ở vùng phía Đông ở lại nghỉ ngơi và ăn chơi với số tài sản khổng lồ mà họ cướp được. Với biệt tài cải trang của Yoshiko nhóm cướp biển của ông hoàn toàn không bị người khác nhận ra.

Một việc trong đêm đó đã xảy ra ngoài dự định của ông. Nước D'tania đang tiến công đến thành phố nhỏ này chiếm lấy lãnh thổ . Sau một bữa ăn chơi sa đoạ, ai trong nhóm Yoshiko cũng lơ là cảnh giác của mình . Một tiếng nổ và tiếng giáo và kiếm , tiếng hành quân của những tên lính khiến cho người dân trong thành phố lo lắng sợ hãi chạy toán loạn khắp nơi la hét.

'' Làng đang bị tấn công !! Mọi người mau chạy cứu lấy mình đi!!! ''- Một tên nghiện rượu chạy vào quán rượu la lên. Nghe tin đó ai cũng bất ngờ và sốc , mọi người bắt đầu chạy toán loạn tìm đường thoát.

Nhóm Yoshiko đanh nửa tỉnh nửa mơ sau những ly bia mà chúng uống , nghe thấy tiếng của tên nghiện rượu biết là nguy hiểm đang lơ lửng trên đầu chúng nhưng đuối thật rồi, họ nằm đó gục không di chuyển nổi. Riêng Yoshiko ông không uống quá chén như nhóm nên vẫn có thể lấy lại ý thức . Yoshiko nhanh chóng đứng dậy kêu mọi người trong nhóm tỉnh rượu để mau tẩu thoát trc khi đoàn quân D' tania đến . Nhóm cướp biển tỉnh lại, đi đứng vẫn còn loạng choạng như may mắn một điều, họ đã nhanh chóng kịp trốn trước khi quân D'tania đến nơi.

Trong lúc tẩu thoát cùng đồng bọn của mình Yoshiko phát hiện một thiếu nữ gặp nạn , ông nhanh chóng ra tay giúp đỡ cô ta . Thấy tội cho cô gái trẻ không nơi nương tựa cho gia đình và ngôi nhà thân thương của cô bị quân D'tania sát hại, Yoshiko quyết định đưa cô gái trẻ ấy theo cùng mình trở về chiếc tàu.


Semei ( trái ) và Kirou (phải) cùng Yoshiko giúp đỡ cô gái gặp nạn khỏi bọn lưu manh

Cô tên là Mari, trẻ hơn Yoshiko tận 5 tuổi, Tuy Yoshiko đã ở tuổi trung niên nhưng trông ông vẫn như một thanh niên năng động trẻ trung. Ngay từ lần đầu được Yoshiko giúp đỡ Mari đã có cảm tình đặc biệt với ông. Yoshiko cũng có  cảm giác y hệt như Mari , cũng yêu thích cô từ lần đầu gặp nhưng ông chỉ giữ ý nghĩ đó cho riêng mình....
                                                  Mari - một cô gái trẻ với danh tính bí ẩn

Yoshiko đưa Mari và nhóm mình trở về con tàu lớn và nhanh chóng rời khỏi vùng đó. Nhưng có vẻ như tình hình càng trở nên khó khăn hơn. Quân D'tania bao vây thành phố nhỏ ấy lại để không ai có  thể thoát được, vậy lựa chọn của nhóm Yoshiko là chiến thôi. Ông nhanh chóng tính toán kế hoạch trong đầu mình , phải hành động nhanh trước khi bọn lính phát hiện ra vị trí của nhóm . Mari vào trong thuyền để an toàn, cô che tai lại cầu mong cho mọi việc này sớm chấm dứt trông cô rất sợ hãi .
                                            
''Lấy đại bác ra!! '' - Yoshiko hô to ra lệnh cho những người khác.

Yoshiko phát hiện bóng của con tàu có lá cờ D'tania phía xa nhờ ống nhòm của mình. Chỉ trong phút chốc nhân cơ hội chúng chưa phát hiện ra nhóm , tất cả đại bác hướng thẳng về tàu D'tania bắn . ''Đùng !!! Ầm ầm ....'' tiếng đại bác nổ rất lớn , Yoshiko lái thuyền nhanh chóng tẩu thoát sau cuộc tấn công. Chiếc thuyền của quân D'tania chìm xuống biển trước mắt nhóm Yoshiro,  ông biết chắc là thuỷ quân của D'tania sẽ đuổi theo mình nhưng ông không sợ hãi sẵn sàng đối mặt với bọn chúng nếu cần thiết

Họ dễ dàng phá vỡ vòng vây của địch và thành công thoát chết. Dự định việc bỏ nghề về sống cuộc sống bình thường đã có sự thay đổi hoàn toàn sau sự kiện đêm hôm đó. Cuộc chiến quyền lực nổ ra, họ không thể trở về quê nhà, bây giờ nhóm của Yoshiko phải lang thang ngoài biển tự mình bảo vệ bản thân mình. Chỉ có duy hất một điều mới mẻ trong chuyến hành trình này là có một cô gái xa lạ đồng hành cùng họ. Yoshiko và những người khác đều là cướp biển còn Mari chỉ là một thiếu nữ ngây thơ và hiền lành , mọi chuyện sẽ như thế nào?
Và chuyến phiêu lưu của họ tiếp diễn..................................................................


Friday, September 27, 2013

Kanade Tachibana - thiên thần đơn độc bên phím đàn dương cầm

Cô chỉ là một học sinh bình thường với cuộc sống bình thường. Phải, cô không có gì đặc biệt về bản thân mình ngoài việc giỏi chế tạo các thiết bị công nghệ tiên tiến từ những vật liệu tái sử dụng. Cô dự định trong tương lai sẽ vào học ngành nghề điện tử đóng góp gây dựng cho một cho một thế giới tốt đẹp hơn.

Đó chỉ là một ước mơ xa vời mà cô cố vươn tới , cô đã cố gắng và rất chăm chỉ trong việc học vì thế cô luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc và là niềm tự hào và ngưỡng mộ của các bạn học cùng tuổi , thầy cô giáo. Cô có rất ít bạn do tính ít nói và của mình, chỉ có vài ng bạn thân trong lớp là biết và thân với cô. Nhưng không ai trong số họ có thể hiểu rõ dc Kanade là con người như thế nào. Cuộc sống của Kanade rất giản dị, quần áo không nhất thiết phải cầu kì. Ngay cả việc chọn món ăn , cô không bao giờ có cái tính kén cá chọn canh như một số người. Bất kì thầy cô nào trong lớp đều khen ngợi và cảm mến Kanade, cô được thầy giáo chủ nhiệm bầu làm hội trưởng học sinh của lớp.

Mọi chuyện vẫn trên tiến triển tốt đẹp, chỉ còn 2 năm nữa Kanade có thể tốt nghiệp trường cấp 3 và thi đại học để vào ngành nghề mà cô mong muốn cho tới khi hiện tượng gọi là ''Biến Mất'' xuất hiện. Tất cả đều bắt đầu khi cô nhận ra một sự kì lạ rằng bản thân mình ko thể nhớ tên của cha mình, sau đó là quên mất cả khuôn mặt của ông. Khi trở về nhà sau khi tan học cô không thể nhận ra được cái bóng của cha mình khi ông đang đọc sách trong căn phòng tối, ông không hề có khuôn mặt! Ban đầu cô ngỡ chỉ do mình tưởng tượng như rồi mọi chuyện bắt đầu trở nên nghiêm trọng hơn khi cô vô tình bắt gặp hình ảnh của cha mình hoàn toàn bị xoá khỏi bức ảnh kỉ niệm gia đình treo trên tường kia....



Kanade nhanh chóng tìm gặp cha mình sau đó để hỏi rõ và nói về hiện tượng kì lạ này của ông. Kanade biết rằng ông thường hay ở trong phòng mình một mình đọc sách . Nhưng lần này khi cô mở cửa ra thì chỉ thấy quyển sách mở ra còn đang đọc dang dở , chiếc đèn vẫn còn sáng----- còn cha cô đã không ở trên chiếc ghế sofa quen thuộc của mình nữa. Tủ quần áo của cha Kanade trống không cứ như không có dấu vết của ai trong nhà này ngoại trừ Kanade. Cô khá shock khi thấy điều đó cô cố nhớ lại nhưng kí ức về ông mập mờ và dường như tan biến . Cô đã tìm gọi đến cảnh sát, hỏi về cha mình nhưng ko một ai tin cô họ bảo không có ai sống trong căn nhà đó ngoài trừ cô.

Kanade thất vọng và chán nản khi cuộc tìm lại người cha của mình thất bại.

' Phải chăng mình sẽ là người kế tiếp biến mất? ' - cô suy nghĩ trong lòng lo sợ những người bạn trong trường của mình là nạn nhân tiếp theo cho hiện tượng mà chính cô đặt tên là ''Biến Mất'' này.

Và không sai gì hết, đúng như dự đoán ban đầu của cô. Lần lượt từng bạn học trong trường biến mất không dấu vết gì để lại. Kanade lên phòng giáo viên cố tìm lại các sổ liên lạc lưu trữ nhưng khi mở ra đó chỉ là một quyển tập trắng , hỏi đến thì không ai biết. Kanade nói với những người bạn thân của mình về phát hiện này của mình, cô không muốn cả họ cũng biến mất nhưng khi kể bạn cô chỉ cười và bảo cô tưởng tượng thái quá. Vài tuần sau cả họ biến mất, Kanade không nói gì ....

''Bây giờ đã quá muộn rồi''- cô tự nói với bản thân mình ở trong phòng một mình . Những người đã tan biến chỉ tồn tại trong kí ức mờ ảo của cô. 

Kanade ghi ra tên danh sách của những ng mất tích trên một mảnh giấy trắng, cô muốn tìm hiểu nguyên nhân của hiện tượng lạ này. Nhưng quanh quẩn lại câu trả lời Kanade vẫn không thể tìm ra được, không biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo? Kanade quyết định chế tạo ra những vũ khí cá nhân gắn ghép vào cơ thể mình để nhằm mục đích bảo vệ bản thân nếu gặp tình huống bất trắc. Cô đặt tên cho dự án của mình là  Angel Player. Cô tạo ra một dữ liệu phần mềm để trong laptop cá nhân ghi ra chi tiết những skill mà mình đang âm thầm nghiên cứu.

Buổi sáng cô là một học sinh với chức hội trưởng học sinh điều hành mọi hoạt động trong lớp như thường lệ. Buổi tối cô quay trở về nhà , một mình trong phòng chế tạo ra thiết minh mới và tự thí nghiệm trên cơ thể mình một cách bí mật. Đã có vài lần cô thất bại kết quả là bị thương nặng, cô đã phải tự lo liệu mọi thứ băng bó vết thương cho mình. Kể từ khi cha cô mất, cô đã phải đi làm thêm để kiếm tiền nuôi sống bản thân mình. Do thời gian quá hạn hẹp nên buổi chiều khi tan học về cô hay ghé qua tiệm tạp hoá mua một số đồ ăn. Đã 3 tuần trôi qua căn bệnh này vẫn chưa chấm dứt, hiệu trưởng trường biến mất , thầy giáo và học sinh của toàn trường cũng vậy. Bây giờ chỉ có mình Kanade đơn độc ở lại ngôi trường...

Thế giới mà Kanade biết đến không còn như trước nữa, không có nhà nước quản lí , cảnh sát và người dân trên toàn thế giới biến mất. Thế giới loạn lạc cả rùi, không còn trật tự và tệ nạn xảy ra khắp nơi...

Kanade đã thành công trong dự án Angel Player và bằng một cách nào đó cô miễn dịch với căn bệnh này. Những biểu hiện của căn bệnh không xuất hiện trên cơ thể cô chứng minh điều đó, cô nghĩ mình có thể bằng cách nào đó lấy nghiên cứu ADN của những ng bị bệnh để xem có dấu hiệu bất thường nào không?  Buổi tối cô hay đi '' tuần tra '' theo dõi đối tượng tình nghi là nạn nhân tiếp theo để xem quá trình căn bệnh của họ , cô cố giúp đỡ họ bằng những gì mình có nhưng vẫn không ngăn chặn được giai đoạn cuối của căn bệnh là biến mất khỏi thực tại

Cô cũng lo sợ rằng nếu căn bệnh tiếp tục tình trạng thế này thì cô sẽ là ng cuối cùng còn lại ở thế giới này. Mà bây giờ cô cũng không thể làm gì dc ngoài việc chấp nhận sự thật đó. Cô lang thang trên con đường hoang vắng mà trước đây nhộn nhịp đông đúc người. Cô vào ngôi trường như mọi khi , ngồi trên chiếc ghế và bàn học thân thuộc nhưng mọi thứ sẽ không trở về như trước, cô biết vậy nhưng vẫn muốn đến. Cô sẽ không khóc dù bản thân cô đơn , cô phải mạnh mẽ đối mặt với nó và gây dựng lại tất cả nếu cần thiết. Cô sẽ không mất hi vọng và cô không có ý định bỏ cuộc, mọi việc điều có thể làm được nếu ta quyết tâm............................

Vào buổi tối cô lên sân thượng của trường, có một chiếc đàn piano đơn độc ở đó. Cô ngồi vào ghế đánh những bản nhạc mà cô từng học do chính cha cô dạy cho mình. Tiếng đàn vang lên giữa chốn hoang sơ cũng nghe được , đó là một bản nhạc buồn ...

Angel Wing giúp giữ chế độ cản sức tấn công vật lí là một thiết bị rất hữu dụng vì thế khi sử dụng trông cô như một thiên thần vào lúc đó

Tương lai của cô là gì? Bạn đoán được không?

Wednesday, September 25, 2013

Fear Krubick - nỗi sợ kinh hoàng của nhân loại

                                                              Dạng gốc của Fear Krubick
Fear Krubick là một vật thể được một người nào đó tạo ra mục đích làm dụng cụ tra tấn người khác. Đó chính là lý do duy nhất nó được tạo là để tra tấn thân xác con người. Fear Krubick nhìn ngoài có thể đơn giản như một cục rubick nhưng nếu biết cách sử dụng nó có thể là một ngọn giáo hay lưỡi kiếm hoặc là hàng dây gai ... 

Fear Krubick được sử dụng hơn 1000 năm kể từ khi ''Toà án dị giáo'' được thành lập. biết bao nhiêu vết máu đã dính trên Fear , bao nhiêu lần người sử dụng truyền tay nhau, xin được phép nói một câu cả vạn lần. Hành hình thù nhân là điều cần thiết để ép nạn nhân nói ra một bí mật thông tin gì đó? Hoặc đó là sự trừng phạt , xử chết với những tội lỗi mà nạn nhân gây ra. Fear rơi vào tay nhiều người nên họ đã dùng thiết bị này cho mục đích cá nhân họ khác với mục đích ban đầu của người tạo ra cô là dùng Fear để thực thi công lí.

Nạn nhân bị cắt xẻ ra từng mảnh đến khi tắt thở. Tiếng thét của họ vang lên trong căn phòng tối và ẩm mốc, nội tạng vương vãi dưới đất. Bạn có thể tưởng tượng được điều đó không?
Sau khi người chủ nhân trc mất đi thì Fear bị nguyền rủa và trở thành một con người thay vì một đồ vật. Thật mỉa mai ,ngay cả Fear cũng ghét chính ''Fear'' bởi vì giết quá nhiều người đã dạy cô một bài học, ý nghĩa của những tội lỗi mà cô đã làm. Cô muốn trở thành một ng tốt , giúp đỡ người khác bù lại cho hành vi trước đây của mình với những nạn nhân vô tội. Nhưng mà bản tính của cô không thể thay đổi được khi nhìn thấy máu, ham muốn được giết chóc lại trỗi dậy , đó là điều bất khả kháng. Fear không muốn dùng'' chính mình'' để gây hại cho người vô tội nhưng nhiều lúc cô thật sự không thể chế ngự bản thân mình.

Lần nào cũng như vậy, một khi đã thoả mãn ham muốn mình bằng cách giết chóc và nghe tiếng thét của con người, Fear lấy lại ý thức và lại một lần nữa cô khóc trong cơn mưa hối hận, tự giận '' chính mình. Cô vẫn cố gắng điều khiển sức mạnh mình để ham muốn ko lấn áp lí trí cô, dù có mất một khoảng thời gian dài nhưng rồi cô sẽ quen - đó là điều cô nghĩ. Cô nghĩ mình vẫn còn cơ hội để thay đổi, đôi khi sự thất bại khiến cô muốn bỏ cuộc chán nản như muốn tan biến đi khỏi thế giới này. Lời nguyền của cô... cô phải chống chọi nó suốt cả cuộc đời mình. Liệu cô có vượt qua thử thách này? Trong khoảng thời gian cô gánh chịu lời nguyền này cô đã phải sống ngoài đường , ko có tiền trong túi ( ban đầu vốn là đồ vật mà) , và việc thiếu lương thực để sống qua ngày. Mỗi ngày Fear phải trộm đồ ăn của những người bán hàng và đối mặt với những tên côn đồ trong thành phố. Trời mà đổ mưa thì không có chỗ trú, Fear đã phải tự chui rúc một chiếc thùng carton để tránh cơn mưa hay đơn giản chỉ để ngủ.

                                          Fear đi một mình trong dòng ng qua lại dưới cơn mưa

Mỗi sáng Fear thức dậy và nhìn lại bản thân mình '' quần áo lôi thôi nhếch nhác, đầu tóc bù xù, mình dính bụi và một ít chất bẩn nào đó không rõ nguồn gốc, bụng thì lúc nào cũng đói vì ăn ko đủ bữa , làn da mình hơi sạm nắng '' . Nhưng đó chưa phải là điều mà Fear quá lo ngại, việc mà khiến cô khó chịu là cơn sốt do chịu những cơn mưa và vào những ngày đó đồ ăn cũng ''khan hiếm vô cùng'' . Bệnh sốt của cô càng nặng hơn mỗi ngày nhưng cô pai chịu đựng nó. Đã được 2 tháng kể từ khi cô ko giết người, cô đang nhịn lại hết sức mình có thể. Fear có thể nghe dc ham muốn thúc giục mình giết ng trong đầu:

''Gào thết. Tiếng gào thét đau đớn.
Tiếng thét tang thương . Tiếng thét chào đời.
Tát cả chúng đều đáng nhớ. Công cụ của ''tôi''. Thứ công cụ tôi sử dụng,
Được dùng, được nắm giữ...
Cái''tôi'' cần thiết . Những tiếng thét là...là...là...
Bằng chứng''tôi'' tồn tại
''

Choáng váng trong tình trạng hiện giờ của mình, Fear ngã xuống đất thôi không nghĩ đến ý muốn của mình nữa. Cô nhắm mắt lại dầm mình trong cơn mưa đó. Đột nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang tới gần mình, cô nghĩ đó chỉ là người đi đường nên chẳng quan tâm nhưng rồi nhận ra cậu nam sinh đang cầm dù che chỗ mình.


'' Cậu có sao ko? Này .... nếu nằm ở đây cậu sẽ bị sốt''- cậu ta hỏi cầm dù lay người Fear

Fear quá đuối sức để có thể trả lời, ngất đi từ lúc nào không bik. Đến khi cô tỉnh dậy và nhận ra mình đang ở nhà của anh ta. Cô không bik nói gì ngoài lời cảm ơn và cảm thấy khó xử khi mặc quần áo của người lạ trước mắt mình. Anh ta tên là Haruaki - một nam sinh tốt bụng sống một mình và tự quản ở trong một căn nhà được cho là biệt thự. Anh ta rất hiền và đối xử rất tốt với Fear, thậm chí anh ta còn mua thuốc và chăm sóc cho Fear trong lúc cô bất tỉnh trong cơn sốt nặng của mình. Fear được Haruaki  đặt một cái tên mới là Fiya Krubick.


Có thể nói là Haruaki rất mến Fiya và hiểu cho hoàn cảnh của cô, anh để cô sống cùng mình một thời gian đổi lại cô phải tự quản mọi việc dọn dẹp trong nhà trong khi anh đi học
                                       Fiya được Haruaki đưa về sống chung ở căn biệt thự to lớn
Ban đầu Fiya từ chối lời đề nghị của Haruaki nhưng sự thuyết phục của anh ta đã khiến cô lưỡng lự và đồng ý vào phút chót. Sống cùng một ng con trai hoàn toàn xa lạ , tuy có hơi ngại nhưng cô lo ngại rằng một chuyện gì đó bất trắc xảy ra, đó chính là việc cô có thể mất kiểm soát bản thân và giết chính Haruaki. Trong khoảng thời gian chung sống chung , Fiya đã nảy sinh tình cảm đặc biệt dành cho Haruaki - tình yêu . Cũng đã hơn 2 tuần rồi, mọi việc vẫn ổn chưa có chuyện gì xảy ra, có vẻ như cô đã có thể kiềm chế cơn khát máu và muốm giết người của mình tốt- đó là những gì cô nghĩ và cô vui lòng với thành tích mình đạt được.

Cô có ý định tiếp tục cuộc sống này với Haruaki , trong suốt cuộc đời của cô Fiya chưa bao giờ có dc cái cảm giác gọi là hạnh phúc. Fiya quyết định thổ lộ của Haruaki tình cảm của mình vào đêm lễ tình nhân , hôm đó cô tự mình làm bánh chocolate cho Haruaki. Buổi tối hôm đó, Fiya ở nhà đợi Haruaki trở về thì anh ta trở về với cơ thể đầy thương tích. Fiya  hơi sốc khi bắt gặp anh như thế, cô nhanh chóng mang băng cứu thương để băng vết thương lại cho anh. Cô mang cặp anh ta vào trước sau khi đỡ anh nằm trên ghế sofa nghỉ ngơi, cô phát hiện ra một bức thư tình của Haruaki viết cho một đàn chị lớp trên. Nhìn thấy bức thư đó như một cú sốc nặng tập hai đánh trúng tim của Fiya.

''Ngay từ đầu đã không có cơ hội cho mình ''- cô rơi nước mắt cố gắng lau đi trước khi Haruaki nhìn thấy bộ dạng mình bây giờ. Cô cảm thấy buồn và thất vọng khi Haruaki không có tình cảm giống mình.
Fiya mau chóng trở ra và chăm sóc cho Haruaki, vết máu từ cánh tay chảy xuống mặt đất khiến cô chú ý.


'' Fiya, cậu sao vậy? '' - giọng yếu ớt hỏi


''Mình...quên mất...Máu'' Fiya nói giọng run run

                                                       Fiya Krubick mất kiểm soát 
Fiya đứng dậy mặc cho cuộn băng y tế lăn dưới đất, cô cắn chặt răng lại cố kìm chế bản thân mình. Hakuaki cố gượng dậy, tiến gần Fiya hỏi giọng lo lắng , không biết rằng mình đang khiến tình trạng của Fiya thêm tệ

''AHAHAHAHAHHAHAHA ''- Fiya cười lớn một tiếng ghê rợn
''Fiya?! Cậu sao vậy!?''-Haruaki nhìn thấy Fiya cư xử lạ nên liền lùi lại vài bước

Fiya mất đi lí trí của mình hoàn toàn, thấy con mồi trước mắt cô lập tức tấn công mặc dù anh ta là người mà mình yêu thương nhất. 


''Kỹ thuật số 8 : loại vòng chiến  ''Bánh xe phá huỷ''

Một bánh xe khổng lồ cán nát ng của Haruaki trước mắt Fiya. Cô không dừng lại ở đó mà còn tiếp tục ra khỏi nhà của anh giết toàn bộ người dân trong thành phố. Trong một đêm cả thành phố khu vực đóbị giết sạch không chừa một ai dù là người già, phụ nữ và trẻ em tất cả chết trong cơn điên dại thiếu kiểm soát của Fiya

''Từ giờ ta sẽ lắng nghe tiếng thét của các ngươi'' - câu cửa miệng của cô trc khi giết ng dân trong thành phố

Sau sự kiện 1.294 ng chết , cả thành phố gần như bị bỏ hoang hoàn toàn. không một ai thấy sự xuất hiện của Fiya Krubick nữa, một số cảnh sát và đội đặc nhiệm viết báo cáo Fiya đã chết , tư liệu về cô gái tên Fiya Krubick hoàn toàn rất mập mờ và bí ẩn. Không một ai biết Fiya thật sự đã đi đâu và làm gì bây giờ. ...............................................................................................................................................................

Ở nơi xa xôi nào đó, có một cục rubick nằm đơn sơ trên bãi cát trảiqua những cơn sóng nó đã tấp vào vùng bờ này....
Vậy bạn đã hình dung ra kết cục của Fiya chưa? Câu chuyện đã kết thúc chưa? Hay là lời nguyền vẫn tiếp tục đối với Fiya. À không, Fear mới đúng
P/s: Fiya là một char đã có người dùng trong RP/club nhưng do sự vắng mặt quá nhiều nên mình xin mạn phép dùng làm đề tài cho story line mà mình nghĩ ra.

Tuesday, September 24, 2013

Sidomariru- Red Dragon





Ngày xưa... có một loài rồng quý hiếm, người ta đặt tên chúng là Red Dragon vì màu sắc đặc trưng. Hầu như chẳng ai biết chúng từ đâu đến, từ thời nào hay mục đích của chúng tiếp tuc tồn tại sau kỉ nguyên khủng long.                                                              
Sự xuất hiện kì lạ 
Con người khiếp sợ loài này do sức mạnh huỷ diệt kinh khủng của nó. một người đã đứng dậy và quyết định chấm dứt sự tồn tại của chúng vĩnh viễn bằng cách trục xuất chúng sang một mặt gương ma thuật ( bằng cách nào đó, chúng đã lọt sang thế giới của chúng ta ) 
Do không thể thích nghi với điều kiện sống của thế giới bên kia mặt gương . cũng không thể trở lại , chúng tuyệt chủng dần. và cứ thế cho đến khi không còn một con nào sống nữa...
Thời gian trôi qua....quả trứng còn sót lại của chúng bị ảnh hưởng do một vụ nổ lớn do Swallow gây ra. (ai hỏi về Swallow thì mình mới viết, giờ chỉ nói sơ thôi)



Qủa trứng sau này nở ra một đứa bé...và sau này đứa bé đó sẽ lớn lên trở thành một người cai trị đất nước Nii Kamui.

Điều kì lạ nhất là đứa trẻ này không bao giờ bị ảnh hưởng bởi thời gian ( lão hóa ) hay bị tác động bởi thế giới này như những đồng loại của mình, vì thế nên cô phải du hành khắp đất nước lãng tránh sự chú ý của người khác, dấu thân phận thật của mình. Đây chính là loài Red Dragon cuối cùng > Sidomariru.
Trốn tránh , sống ẩn thân hay cố tìm thức ăn và chỗ trú sống qua ngày ...Cô hạn chế bản thân biến sang dạng rồng vì mỗi lần cô làm vậy thì trí nhớ của cô sẽ bị xáo trộn một chút, cô nhận ra mình còn quá non nớt để điều khiển thứ sức mạnh bí ẩn này. Phải chăng điều cô lo sợ nhất là mất đi ý thức? 

Những giấc mơ kì lạ? Sự ám ảnh và kí ức lẫn lộn từ các thời đại trước đây khiến cô sợ hãi mỗi đêm. Nhưng tất cả cũng phải đến hồi kết, từ đầu cô vốn không hề bất tử. Một lần nọ, cô bị một vài thường dân phát hiện cô đang thi triển sức mạnh của mình. thế là họ truy bắt và muốn sát hại cô. Dù trong tình thế hiểm nguy Sidomariru vẫn cố không giết họ hay phá huỷ bất kì thứ gì , cô cố chống cự vô vọng đến phút cuối cùng.

-Tại sao? Chúng tôi đã làm gì các người cơ chứ. chỉ vì loài của tôi khác các ng mà---- (những lời cuối của cô trước khi bị họ sát hại)
Xác cô bị quăng xuống vực dưới vác đá. đó là lần mà Remilia đi dạo quanh thấy toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng. Ban đầu Sidomariru có thể cho là hấp hối , sắp mất tỉnh táo thì hình dáng Remilia hiện ra, cô cố nhìn rõ hơn dẫu cho máu đã tràn vào mắt do cú va chạm quá mạnh dưới đất từ việc bị ném ở một độ cao không tưởng.

Remilia quyết định cứu sống và đưa cô về hồng ma quán làm người hầu của mình ở Gensokyou
....Trí nhớ của Sidomariru hoàn toàn mất hẳn khi cô tỉnh dậy. chỉ biết rằng mình được cô chủ Remilia cưu mang thôi.
Nhận sự giúp đỡ của Patchouli sự sống của Sidomariru đã được kéo dài đôi chút. tuy được cho là loài rồng mạnh nhất này nhưng cô đã không thể có được tuổi thọ tối đa như tổ tiên thời đại trước....
 
      Patchouli (Vai trò là người dạy phép thuật cho Sidomariru)

Đây là story line của Sidomariru do mình sáng tạo dựa trên hình ảnh bên tiểu thuyết Red Dragon.
Spoiler: Chiến công của Sidomariru, đánh bại Orobuchi ( quá khứ )
Fin......

Sunday, July 28, 2013

Cuộc chiến quyền lực

Xin dc phép giải thích về cuộc chiến quyền lực cùng với : Patchouli và M
Patchouli: Cuộc chiến quyền lực nói đúng hơn là cuộc chiến tranh giành thế giới
M: Ai chiếm được nhiều nước nhất thì sẽ trở thành người thống trị thế giới này
Patchouli : 5 cường quốc hùng mạnh đã khởi chiến trò chơi này
M: và cũng vì thế nhiều người đã chết trong cuộc chiến vô nghĩa này đó chính là lí do ta lập rào cản
Patchouli: Rào cản của M là một vấn đề nói đúng hơn là một cái gai trong mắt 5 cường quốc , chính vì thế như mọi người đã thấy liên minh quân đội đã hi sinh cả một đội quân chỉ để chiếm lấy rừng tử thần.
M: Các ngừi phá rào cản tức là khiến cho 5 cường quốc càng dễ dàng thâu tóm vùng phía nam hơn vì thế vì sự an toàn của chúng tôi và những khác tôi M khuyên các ng nên từ bỏ nhiệm vụ này và trở về nơi các ng thuộc về.
Patchouli: Nếu phá rào cản, các người sẽ phải gánh trọng trách rất nặng trên vai , đánh bại cả 5 cường quốc và giải thoát tất cả chúng ta khỏi trò chơi vô nghĩa này.
M: Liệu các người có thể làm được ko ? Liệu các người có đủ sức để có thể đánh bại đế quốc mạnh nhất D'tania ko?



Câu chuyện về cô gái tên Caren


CÁC STORY LINE CỦA CHAR CAREN DO MÌNH VIẾT THÊM


                                                       Caren bên chiếc đàn bằng đá


Cô kể câu chuyện về quá khứ đen tối của mình

Caren có một người bạn thân là Flay, cô rất yêu mến Flay (có thế nói cô coi Flay như em gái mình).

Trong một lần đi chơi với Flay,  họ vô tình gặp một anh thanh niên (hình như là lính trong quân sự thì phải)... anh ta tên Fliqpy . Flay và Fliqpy ngay từ lần đầu gặp đã phải lòng và yêu nhau. Caren có thể hiện sự ghen tị khi Flay dành quá nhiều thời gian cho anh ta nhưng chỉ cần Flay được hạnh phúc thì ...sao cũng được. Caren nghĩ vậy, cô mong rằng Flay sẽ có được hạnh phúc.

Ở không gian này cô hiện đang ở cùng cha cô (Kotomine Kirei) quản lý nhà thờ. Cô cũng khá bận nên cũng ko có thời gian đi thăm Flay nữa. Caren cũng thắc mắc không biết Flay tình hình hiện giờ ra sao? Flay có khoẻ không? Còn Fliqpy thì đang làm gì? Nên cô quyết định đi thăm Flay mà ko báo trước ,ngày hôm đó trời cũng tà tà chiều , Caren đến nhà Flay nhưng ko nhấn chuông cửa, có lẽ vì cô muốn tạo sự bất ngờ cho cô bạn thân của mình , cô thử lén nhìn qua cửa sổ xem thử Flay có ở nhà không. và cảnh tượng cô nhìn thấy ...thật sự rất hãi hùng, cô biết vậy nhưng ko lên tiếng, cô sợ sẽ làm người trong nhà chú ý.

Cảnh Flay nhuốm trong máu của mình... Fliqpy dùng con dao găm cứa vào cơ thể của Flay. Caren cố kìm lại nước mắt, cô thấy đau mình dữ dội... vì cô cảm nhận được sự hiện diện của ma quỷ trong người anh. Nhưng tại sao phải là Flay, nhìn bạn mình quằn quại đau đớn như vậy cô thật tình không thể kìm lòng thêm được lâu. Lúc mà Caren quyết định xông thẳng vào nhà để cứu Flay nhưng đã quá muộn , khi cô phá cửa vào nhà thì...

Fliqpy đã chém đứt đầu Flay khi Caren vừa mới vào nhà... khung cảnh thật đáng sợ máu ứa ra sàn nhà, và cũng dính lên bộ quân phục của anh. Fliqpy dường như đã biết Caren theo dõi anh từ trước... Caren sợ hãi khi thấy điều đó, Flay - người bạn thân nhất của cô đã chết... Sức lực của cô như tan biến đi, Fliqpy cười... nhưng anh ko giết cô mà lại chỉ nói một câu lạ lùng : ''Chúng ta hãy bắt đầu trò chơi thôi nhỉ''

Fliqpy đã nói vậy, anh nhanh chóng trốn thoát khi cảnh sát đến. Caren chỉ ngồi im đó, cô ko hiểu ý nghĩa câu nói đó nhưng cô biết sẽ có chuyện gì đó tồi tệ xảy ra với cô. Cảnh sát đã tình nghi Caren có dính líu đến cái chết của Flay nhưng họ ko có bằng chứng buộc tội cô nên cũng tin lời khai của Caren về Fliqpy. Cảnh sát đã thả cô, nên cô trở về nhà thờ, cô muốn được kể mọi thứ cho cha cô, cô tin rằng cha mình sẽ có một câu trả lời hợp lí về điều này. Nhưng mà... khi cô trở lại nhà thờ thì ko thấy cha mình đâu cả, có lẽ ông bận việc ở giáo hội, cô mong rằng sẽ tâm sự được với  mẹ mình.

''Cô tìm bà ấy à...heheh''- một giọng nói phát lên từ phía sau làm Caren giật mình

Caren nhìn lại và thấy xác của mẹ mình trên sàn, tứ chi của bà rải rác khắp sàn... cô ngã quỵ xuống, im lặng cô quá sợ để thốt lên lời. Thứ sức mạnh ma quỷ mạnh mẽ này như cuốn đi sức lực của cô. Fliqpy quẳng thân mẹ cô trước mặt Caren, bà ta rên lên một tiếng đáng sợ và cười nên điên dại giống Fliqpy.. ko lẽ bà cũng trở thành ma quỷ giống anh. Kotomine đột ngột xuất hiện ném con dao về phía Fliqpy.

Fliqpy đã kịp thời né , và anh nhanh chóng  tẩu thoát, Kotomine ko đuổi theo anh mà chỉ nhìn cái xác dưới mặt đất(vợ ông)... Kotomine bảo Caren phải giết bà ta, bởi vì bà ấy đã không còn là ng vợ mà ông biết nữa. mẹ của Caren mất hết lí trí và giờ chỉ là một con quỷ. Caren không muốn tự  mình giết đi người mẹ thân yêu của mình ... nhưng cô phải làm , đó là cách duy nhất giải thoát .

Cô ôm mối hận trong lòng,  học cách để mạnh mẽ, và dẹp đi cảm xúc để một ngày nào đó cô sẽ báo thù cho mẹ mình và  Flay..... Kotomine dạy cô điều đó.... ràng không được khóc , rằng không dc thể hiện sự yếu đuối trước mặt kẻ khác giống như ông vậy.