Wallpaper

Wallpaper

Sunday, June 29, 2014

Orobuchi - nạn nhân của tội lỗi con người [ part 2 ]

''Con người không khác gì một sinh vật có cấu trúc cacbon gớm ghiếc , chúng thật nhỏ bé và mỏng manh .
Ta có thể dẫm nát chúng nếu muốn.... bao nhiêu cũng được . ''


KHÔNG !!! - Orobuchi đột nhiên hét lớn lên , thở nhanh và cảm thấy lòng ngực đau nhói vì trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp .

Một giọng nói phát ra trong đầu lạ lẫm , đồng thời thân quen và điều đó khiến hắn lo sợ . Mọi người xung quanh lại nhìn hắn với ánh mắt kì quái , xì xầm to nhỏ gì đó . Thật ra điều đó không đáng quan tâm nên hắn chỉ việc phớt lờ đi thực tại đang diễn ra,  đưa bản thân vào chính thế giới mà hắn mong muốn . Ngồi trên chiếc ghế gỗ , sau khi cầm ly nước uống hắn nhìn về phía khu rừng xa xăm nghĩ thoáng về những sự kiện vừa trải qua . Tất cả kí ức và bài học của người phụ nữ lớn tuổi tên Riko mà hắn từng chung sống cùng chìm dần vào quên lãng ...

Thời điểm bây giờ là vào giữa tháng 7 , thời tiết rất xấu vì đây là mùa mưa và tất nhiên dân làng cũng hạn chế việc lên rừng kiếm dược phẩm , củi hay lương thực . Hầu như ngày nào cũng mưa nên cũng khiến vài người miễn cưỡng khi phải ra khỏi nhà , và cũng ngay lúc đó Orobuchi đã lên kế hoạch tẩu thoát tìm một lối đi riêng cho mình ở thế giới rộng lớn này .



Hắn chỉ mới 15 tuổi , khá ngờ nghệch vì có ý tưởng muốn bá chủ thế giới , thống trị loài người v.v... tôi sẽ không chi tiết về điều này * gượng cười* .

Hôm ấy là một đêm giông bão , hắn lẻn vào khu rừng lặng lẽ một mình mà không ai hay biết trừ '' con rắn '' . Về mặt lí thuyết , kế hoạch của hắn dựng ra rất hoàn hảo ở mọi chi tiết , từ việc chuẩn bị phương tiện vận chuyển ( con thuyền ) đến lương thực , vũ khí , áo ấm để chống chọi với khí hậu khắc nghiệt . Orobuchi chưa bao giờ có cơ hội tìm hiểu hết thế giới bên ngoài . Trừ một vấn đề nhỏ mà khiến kế hoạch của hắn hoàn toàn thất bại và phải dời vào một thời điểm khác . Dù trời tối đen như mực , hắn vẫn có thể cảm thấy một sự sống nhỏ nhoi đang gần tắt ở gần vách núi ....

.... - Orobuchi đứng lặng , người ướt sũng trong cơn mưa nhìn về hướng vách núi . Hắn suy nghĩ gì đó , tự dằn vặt bản thân mình giữa việc tiếp tục bỏ đi hay quay lại giúp người đó . Không thể tiếp tục do dự , hắn lao đầu chạy nhanh đến vách núi , cố gắng trượt xuống mặt đất an toàn .

Khi đến nơi , hắn nhận dạng ra sự sống nhỏ nhoi ấy là một cô bé đang run rẩy , hơi thở rất yếu cứ như sắp chết . Orobuchi cúi xuống định chạm vào mặt cô bé thì đột nhiên hai hoặc ba con linh cẩu nhào vồ ào ạt đến hắn . Hắn đã có thể tránh được nhưng do kĩ thuật kiếm pháp chưa thuần thục và quá sơ sài nên ... hắn đã ngã bị chúng cắn xé tới tấp,

'' Dừng lại ....bọn ngươi khiến ta đau ... '' - Orobuchi nói nhỏ , cơn mưa không ngừng trút xuống lên vết thương mà bọn linh cẩu gây nên khiến hắn đau rát . Bọn chúng không ngừng cắn xé hắn , tưởng đã mang về hai chiến lợi phẩm một cách dễ dàng nên chúng rất háo hức . Chỉ trong vài giây chớp mắt , hắn lập tức xoay người đá bật con linh cẩu đang gặm nát chân mình trúng cái cây sau lưng nó. Động tác quá mạnh nên khiến xương sống sau lưng nó bị gãy ngay khi vừa tiếp cận thân cây. 

''Ta bảo dừng lại rồi mà !!! GYAYAYHAHAH !!! '' - Hắn hét lên điên cuồng,dùng tay đấm ngay vỡ hốc mắt con linh cẩu đang cắn phập hàm răng sắc nhọn sau vai mình, nhanh nhẹn húc đầu vào con cắn tay phải của mình . Bọn linh cẩu đành thả hắn ra , có vẻ chúng phải rút lui với đối thủ đáng sợ này . Tuy vậy sự điên cuồng chưa dứt, việc rút lui của đối thủ chưa đủ thoả mãn''.......'' ... hắn lườm sang con linh cẩu tuyệt vọng chống cự cố bỏ chạy nhưng không được do lưng nó bị gãy .

.....- Orobuchi im lặng nhìn một lúc,sau đó nhanh chóng ôm cô bé bỏ về ngôi làng.
( Sự sống của sinh linh này ... quan trọng hơn '' .......'' của ta )

Sau sự kiện đó , có nhiều người hỏi hắn đã làm gì trong đêm giông bão ấy , tuy vậy hắn nhất quyết không nói lời nào , giữ kín bí mật về kế hoạch của mình. Cũng đã 2 ngày trôi qua rồi , hắn tiếp tục ở lại làng không có động tĩnh hay hành động nào .

Chúng ta có thể nói hắn chán nản hay mệt mỏi với việc bỏ trốn hoặc quá bận việc gì đó đến mức không thể tiếp tục kế hoạch... tình yêu chăng ? * cười đùa * Phải bạn nghe không lầm đâu , hắn đang để mắt đến một cô gái nào đó trong chính ngôi làng này . Well ... không hẳn là một cô gái , đó là cô bé mà hắn cứu trong rừng tối hôm đó .


Cô bé ấy tên là Dina , con gái của một hộ nông dân nghèo chịu sự áp đặt và thống trị của địa chủ. Bản thân cô bé là nô lệ cho chính địa chủ sở hữu thửa ruộng mà cha mẹ cô làm ở đó . Gia cảnh rất khó khăn nhưng cô bé lúc nào cũng làm việc chăm chỉ và luôn nở nụ cười trên mặt thể hiện tính lạc quan của mình .

Tiếc thay định mệnh luôn trớ trêu với con người vì hiện tại mẹ cô bị mắc một căn bệnh nan y và hiện chưa có thuốc giải . Cô bé đã xin ông chủ nghỉ vài ngày để chăm sóc cho người mẹ già yếu của mình , tầng lớp nô lệ muốn tìm sự giúp đỡ từ những người xung quanh không phải là một việc dễ dàng .Thật ra không hẳn là không có phương thuốc mà nó quá nguy hiểm để người dân khai thác, nếu nói chính xác thì tên cây thảo dược đó là longjack .

Đó là một loại thảo dược quý hiếm chữa bách bệnh , theo lời đồn là thế . Ban đầu , cô bé Dina của chúng ta phớt lờ những lời đồn thực hư này mà chăm sóc cho mẹ mình một cách tận tình , chu đáo hết mức có thể .

Nhưng đến ngày cuối cùng ,  căn bệnh quá sức chịu đựng cơ thể bà ấy thì Dina lại lúng túng , sợ hãi cái chết cướp mất người thân duy nhất của mình . Và rồi , cô trốn khỏi làng khi không ai để ý , việc này có thể khiến cô bị đuổi việc hay bị ông chủ đánh đập thậm tệ. Cô có thể bỏ qua điều đó , chịu đựng chỉ để thấy mẹ mình bình phục khỏi căn bệnh đáng nguyền rủa này , chỉ cần có niềm tin bạn sẽ làm được mọi thứ . Đó là động lực thúc đẩy cuộc tìm kiếm đi ra ngoài lãnh thổ của đất nước mình ...gần 2 ngày

'' Ơ ? Mưa lớn quá , nếu cứ ở ngoài biển mình sẽ bị nhấn chìm mất '' - Dina nhận thấy những giọt mưa rơi nặng hạt làm ướt tấm bản đồ cũ kĩ mình cầm trên tay , cô đang lạc đường và chẳng biết mình có đi đúng nơi cần đến không . Lo ngại thời tiết sẽ chuyển sắc xấu , cô nhanh chóng chèo thuyền đến một vùng đảo gần đó trú mưa .

Do được cha mình dạy '' kĩ thuật '' sống còn từ nhỏ cô biết làm lửa từ một số cành thông gãy , hai viên đá . Tiếc là mưa quá lớn để ngọn lửa có thể tiếp tục duy trì nhiệt sưởi ấm cơ thể nhỏ bé trước nó . Dina đã cố gắng nhưng mọi nỗ lực đều vụt tắt , thân nhiệt của cô dần hạ thấp và cứ thế cô không cảm giác được bàn tay mình.

'' ...Lạnh quá '' - Dina ôm mình , run rẩy nghĩ và lo lắng liệu có ai chăm sóc cho mẹ lúc mình đi vắng không . Nếu như tìm được cây thuốc đó thì mẹ sẽ khỏi bệnh nhưng ... nó ở đâu ?
( Mẫu thân ...con xin lỗi đã làm người thất vọng )

Chống chọi với cái thời tiết là một việc khó khăn , cô bé có thể chịu được nhưng cái đói lại là một vấn đề hoàn toàn khác . Lúc đi thì  Dina rất hí hửng , nghĩ là tìm nó dễ dàng bằng một số vật dụng như thanh giáo '' bằng đá '' , một ít kiến thức về lửa để xua đuổi những thú dữ . Cô bé quá nhỏ vì chính điều đó sự chuẩn bị không kĩ lưỡng là việc không tránh khỏi . Ngày hôm nay chính thức hết lương thực và cả thức uống , hiển nhiên cô bé có thể uống nước mưa và bắt cá để tồn tại nếu như cô không mắc chứng sợ '' nước '' .

Có lẽ bạn không biết , nhưng có một số kiểu tra tấn thú vị mà tôi tìm hiểu được , chẳng hạn như cách nhỏ từng giọt nước một cách chậm chạp lên đầu nạn nhân để khiến họ điên và mất trí đến khi chết . Vâng , đó là sự thật TQ đã từng áp dụng kiểu tra tấn kì lạ này . Tôi không ngạc nhiên nếu có người mắc chứng '' sợ nước '' như Dina ( hãy cho nó vào trường hợp hiếm ) .

Lúc ấy Dina đã tự nhủ mình phải dũng cảm và không được mất hy vọng sống . Nếu có mất mạng cũng phải tìm được cây thuốc quý đó , cô bé nhất quyết như vậy .

Có thể cô sẽ để lại lời nhắn cho ai đó tìm thấy xác mình và mang thuốc về cho mẹ mình , đó là một ý tưởng ngốc nghếch như cô vẫn làm . Và cứ thế , mặc kệ cơn mưa lớn và âm u đen tối kia Dina đi vào khu rừng tìm kiếm không ngừng . Nếu may mắn cô có thể nhận được sự giúp đỡ của những người sống ở khu vực này, với ý nghĩ lạc quan ấy lại cho cô động lực tiếp tục .

''Không bỏ cuộc , chúng ta không đầu hàng ~~ '' - Dina hát một bài hát mình tự chế, giai điệu không hay nhưng ít nhất nó khiến cô bé vui cho đến khi cô bé trượt chân và ngã xuống vách núi .

Cuộc tìm kiếm dừng lại và cây thảo dược ấy không bao giờ được phát hiện bởi bất cứ ai cả . Dina của chúng ta đã sống khi Orobuchi đưa kịp về ngôi làng chữa trị . Nhưng có một bệnh mà lương y phải bó tay là chứng mất trí nhớ , đúng vậy cú ngã ấy đã vô tình làm tổn thương và làm mất những kí ức quan trọng của cô  bé. Dina ...quên mất tại sao mình lại đến hoang đảo này , cũng như nơi mình sống và làm việc ở đâu .

Ngoại trừ cái tên của mình , cô bé không thể nhớ được gì thêm nữa , cả căn bệnh của mẹ mình .

''..... Em ổn chứ '' - Orobuchi ngồi trên giường nhìn cô bé đang bị băng bó ở đầu và một số bộ phận khác .

'' Uhh-hmm . Ở bên cạnh anh em thấy ổn hơn bao giờ hết . Em thấy an toàn '' - Dina chỉ cười nhẹ nhàng , nhìn chăm chú vào đôi mắt vô cảm kia .

'' ...Ừ '' - Hắn vô vọng , không biết phải bào chữa thế nào cho cảm giác kì lạ đang trải qua cơ thể mình

''Cảm ơn anh ...'' - Cô bé ngừng cười , rưng rưng nước mắt cúi mặt nói . Có lẽ quá hạnh phúc vì được sống, hay là vì lòng tốt của đứa con trai ở trước mặt mình đã chiếm hữu được sự chú ý . Tuy vậy cô bé cảm thấy rất đau lòng , như thể mình bỏ quên một điều gì đó rất quan trọng 

'' ..... '' - Orobuchi im lặng , chạm nhẹ mặt Dina
( Người này thật khác biệt .... )

Cả hai không nói được gì nữa , có lẽ do tuổi tác còn quá non nớt để nhận ra cảm xúc đó là '' thích '' hay '' yêu '' từ cái nhìn đầu tiên . Hai người ban đầu có một mối quan hệ rất tốt và trở nên thân thiết , Dina ở lại ngôi làng đó phụ giúp người lớn làm những công việc vặt để có được vài đồng lương trang trải từng ngày cho cuộc sống mới của mình . Về nhiệm vụ và hình ảnh người mẹ già yếu là một kí ức mãi mãi không bao giờ được khám phá ....

Thời gian trôi qua cho đến khi Orobuchi và Dina trở thành  một đứa con trai , con gái thật sự . Dina bỏ ngoài tai những lời đồn và điều xấu về Orobuchi , cô vẫn rất yêu hắn . Theo quan điểm của mình  , ân nhân cứu mạng mình không thể nào là người xấu được , cô từ chối tin điều đó. Tin những gì mình thấy tận mắt chứ không phải nghe được ...

Mọi chuyện bắt đầu chuyển biến xấu đi khi mấy thằng con trai khác trong làng ghen ghét hắn có được sự chú ý của Dina nhiều nhất . Suy cho cùng , nhan sắc của Dina như tiên nữ giáng trần khi cô bước vào tuổi trưởng thành , điều này không khiến nhiều người con gái khác ghen tị .

''Bản chất con người vốn là đố kị và nó là thứ chất độc có thể biến đổi mọi thứ ''


                                                               
Hắn đã quá quen với điều đó , ánh mắt căm ghét của mọi người như muốn hắn chưa từng tồn tại . Điều đó hắn có thể bỏ qua , nó không quan trọng vì giờ đây hắn đã có một người mà mình cần bảo vệ là Dina .

Hắn yêu cô ấy hơn ai hết , vì cô ấy xuất thân từ một nơi khác , một người tốt như Riko và không gì có thể ngăn cản tình cảm của hai người họ đến với nhau cho đến khi ... mấy bọn con trai trong làng giở trò xấu xa hòng chiếm được cô ấy.

Orobuchi đã bị lừa , ' họ ' cố tình giao nhiệm vụ cho hắn đi xa trong rừng để bắt cóc cô ấy giam giữ ở tầng hầm . Bằng thủ đoạn hèn hạ , bọn họ đã cưỡng bức , làm đủ mọi điều thậm tệ theo tư tưởng bệnh hoạn nhất chỉ để thoả mãn dục vọng của riêng mình đến khi cô chết . Lại một lần nữa , hắn đã đến quá muộn để cứu Dina .... Ban đầu là mất tích , sau đó là đi tìm và cuối cùng phát hiện xác người yêu mình ở dưới đáy sông

Hắn không muốn nhìn nữa , sức lực cơ thể như mất đi hắn cố ý thả cái xác xuống dòng sông lần nữa .

'' ...... '' - Orobuchi im lặng , ánh mắt nhìn hướng ra dòng sông hàng giờ liền , không ăn không uống không làm việc . Đến mức độ trưởng làng phải ra lệnh cho người mang hắn về

'' Để tôi yên '' - Với bộ dạng tồi tệ , u ám hắn cảnh cáo


'' Mày có trở về hay không ? Tao còn báo cho ông ta nữa ? Hay là muốn chết?
Ngồi đây được ích gì , nhỏ đó không yêu mày mới bỏ mày . Sớm quên nó và trở về làm việc đi '' - Tên đó nói giọng khó nghe , tọc mạch vào mọi khía cạnh của Orobuchi .

'' .....'' - Orobuchi đáp trả lại bằng thái độ im lặng như mọi khi , hắn không muốn phải lắng nghe những điều nhảm nhí từ miệng của tên này

Tên này không bỏ cuộc , cố ý kéo dài thời gian ,  nói khoác lác và đánh vào người Orobuchi chọc ghẹo . Và khi sức chịu đựng của hắn đạt giới hạn , Orobuchi đứng dậy đẩy tên đó ngã xuống đất , hai người đánh nhau một lúc khá lâu và kết quả tên đó phải cầu xin tha mạng vì thua thiệt sức mạnh

'' ....Qúa trễ rồi '' - Hắn nhìn lạnh , dùng tay phải dồn sức đánh một cú móc từ dưới lên trên khiến hắn vỡ răng hàm , sau đó nâng tảng đá đập xuống liên tục rất mạnh lên đầu khi tên đó vô ý thức . Hắn tiếp tục làm điều đó cho đến khi phần đầu của tên kia nhão như súp . Hắn như một con người khác vậy , bạo lực khủng khiếp và đáng sợ ;_; 
( Đã quá trễ để quay đầu lại .... )

( hình chỉ mang tính chất minh hoạ )
'' .........Tất cả các người tồn tại chỉ để phá hoại , chà đạp , ăn mòn hy vọng niềm tin của người khác .Nếu thế ta sẽ chấm dứt mọi đau khổ cho thế gian này , cái chết của em ấy là khởi đầu cho nỗi tuyệt vọng của các người '' - Hắn tự mình cười , đứng nhìn xác tên mình vừa giết trước mặt mình
(Ta là đấng cứu thế , bây h và mãi mãi  )

Sau việc đó không ai thấy hắn nữa , cuộc tìm kiếm cũng huỷ bỏ do cảnh tượng quá kinh hoàng mà Orobuchi để lại gần bờ sông . Họ đã '' lợi dụng '' hắn như thế quá đủ rồi , nếu hắn biến mất ngay bây h thì cũng chẳng chuyện to tát gì . Họ chỉ thất vọng là cùng thời điểm đó , vị phù thuỷ lừng danh sống tại ngôi làng cũng lên đường đi đâu mất tung tích.

Không lâu sau , thời kì đầu của trò chơi mà các đế quốc tham dự bắt đầu diễn ra , dù vậy thứ '' quét sạch '' đế quốc Neo Kamui không phải do đội quân của bất kì đế quốc nào , mà do một người đàn ông lạ mặt  cùng đoàn quân '' thây ma '' đội mồ sống dậy . Hãy đón xem phàn 3 để biết thêm về lịch sử của thế giới cách đây nhiều năm về trước

P.S: Đây là sản phẩm tưởng tượng , mọi ý tưởng do mình nghĩ ra và viết . Nếu có vô lí mục nào thì nhờ m.n góp ý qua cmt . Chuyến picnic thì .... =]]]] đành hóng khi nào rỗi viết