Wallpaper

Wallpaper

Sunday, February 24, 2019

Yueling Mei - Sát thủ báo thù


Yueling Mei là người của thời đại xưa, hơn 3000 năm trước nàng từng yêu một người tên là Kimaru. 

Nhưng trong tâm Kimaru lại không yêu Mei, tất cả mọi hành động tiếp cận của y đều là để che đậy âm mưu riêng của mình, vì lí do nào không biết y đã tàn sát toàn bộ gia tộc của nàng và cướp đi cuộn giấy chứa tuyệt kĩ gia truyền.

Mei đáng lẽ phải chết cùng gia tộc mình trong đám cháy nếu như không phải do huynh nàng - Liu tạo điều kiện để nàng thoát thân qua cửa mật trong thư phòng. Mei là người duy nhất sống sót, và với viên thuốc quý mà Liu đưa, nàng đã có thể hồi phục sau vết thương mà Kimaru gây ra cho mình.

Sau bi kịch đó, Mei không còn nơi nào nương tựa, lưu lạc ở ngoài trong lúc mang thai đứa trẻ của Kimaru. Không có mấy người giúp nàng suốt giai đoạn này, mỗi ngày nàng đều phải tự tranh đấu sống còn, lo về thức ăn, nước uống và chỗ trú... Trong lòng nàng nuôi lớn ngọn lửa thù hận , muốn tìm kiếm lại Kimaru, muốn một lời giải thích và muốn trả thù... 

Kĩ thuật kiếm pháp của nàng vốn không hơn huynh của mình, khá kém cỏi, tuy vậy nàng lúc nào cũng giữ khư khư thanh kiếm gia tộc bên mình, nhất quyết không bán đi lấy tiền sống qua ngày, nàng xem nó như một lời nhắc nhở không được quên mình là ai.

Có hôm nàng yếu sức, đó là vào lễ Trung Thu, bụng mang dạ chửa tìm chỗ trú, đi đêm chẳng may gặp bọn lưu manh trên đường. Chúng trấn lột và hãm hiếp nàng đến mức hư thai, giở trò đồi bại xong chúng còn định giết nàng nhưng không thành do một nam nhân can dự vào ra tay giết sạch chúng.

...
...Mọi thứ đều nhạt nhòa trong nước mắt... Sự chống cự yếu ớt, thanh kiếm và y phục bị tước đi...

Nỗi nhục nhã tột cùng và tiếng kêu vô vọng bị kiềm hãm bởi tay lũ cướp bẩn thỉu kia, vị máu và đất lẫn trong miệng...

Toàn thân ê ẩm, đau đớn và tê bại...

Cảm giác như lục phũ ngủ tạng muốn trào ra ngoài hết...

Mei nguyền rủa kẻ đưa nàng đến thảm cảnh này, đến nước này cả hi vọng nhỏ nhất về tình yêu thật sự đã mất đi. Một màu đen mịt trong trí , nàng gần như muốn nguyền rủa cả thế gian-

Nhưng tất cả đều chấm dứt sau khi nam nhân kia xuất hiện, Mei thấy ngạt thở, nàng nhớ tiếng kêu gào chết chóc của bọn cướp, cả vết đau ở bụng và tiếng nhỏ giọt máu trên kiếm của nam nhân đã cứu mình. Nàng nhớ đôi mắt đỏ của y nhìn nàng như thể nhìn thấu qua linh hồn mình, trong khi bàn tay đầy máu của y lôi đứa trẻ đã tắt thở ra khỏi bụng nàng như thế nào. Không một lời nào được phát ra từ miệng y khi nàng la thét trong cơn đau đớn dữ dội hơn, hình ảnh cuối cùng nàng thấy trước khi ngất đi là xác đứa trẻ với đôi mắt mở đen xoáy của nó

Một khi Mei lấy lại chút ý thức, nửa tỉnh nửa mê nàng nghe tiếng bước chân trên sỏi, nàng thấy mình được người nam nhân đó bồng tới một thác nước, phía sau thác nước là một hang động... đi vào sâu hơn nữa có những ánh đuốc được gắn ở hai bên...Cuối hang động là một vỏ bọc màu xám nằm trên bụi trắng...

Lúc nàng định mở miệng nói thì y liền thả nàng xuống cái vỏ bọc đó cùng với miếng vải quấn một vật nhem nhuốc. Chẳng mấy chốc, vỏ bọc đó tự chuyển động bao lấy cơ thể nàng, chuyện gì diễn ra sau đó nàng không hề biết...

...

Vào những phút cuối trước khi chết vì kiệt sức Mei lại tìm được sức mạnh để báo thù, với cái giá từ bỏ bản chất của mình...Bị trói buộc bởi giao ước mới, nàng bắt đầu con đường trở thành một sát thủ, đi thực hiện mong muốn lớn nhất của bản thân, chính là đời đời kiếp kiếp tìm giết Kimaru.


''Chừng nào 'hận thù' còn tồn tại trong ngươi. Nghĩa vụ của ngươi sẽ không bao giờ kết thúc. Tay ngươi sẽ vấy máu để tồn tại và sẽ không có sự cứu rỗi khi ngươi chết.''



Saturday, February 23, 2019

Naki Universe - câu chuyện từ đó đến nay


Từ thuở đầu, phe thiện đấu phe ác đã luôn là một đề tài không có hồi kết, như hai mặt của đồng xu, như ánh sáng và bóng tối thay phiên nhau thống trị khi đến thời khắc của mình.

Để duy trì sự cân bằng hoàn hảo này, Hezdan đã được các vị thần tạo ra để là người căn chỉnh lại cán cân nếu như nó lệch. Ông ta có thể ở bất cứ đâu, ở vai trò nào, thầm theo dõi chúng ta, dẫn dắt con người , cho họ manh mối và thậm chí sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi nào hành tinh này còn tồn tại, thì ông sẽ luôn tồn tại, khi thế giới lâm nguy, ông sẽ có mặt ở đó và mang công lí đến.

Nhưng một sự kiện lớn xảy ra làm thay đổi tất cả, ông đã bị lừa bởi quỷ dữ và bị giam giữ dưới địa ngục, bị vấy bẩn và tha hóa thành một thực thể xấu xa với ý muốn tiêu diệt toàn bộ nhân loại. Niềm tin và hi vọng đã chết bên trong, dẫu vậy công việc và vai trò của ông không bị tước đi, cứ như thể các vị thần đã làm lơ mọi thứ hay tệ hơn bỏ mặc thế giới luôn. Hezdan, nay đã biệt tích,  từng là một thiên sứ công lí? Hay từng là quỷ dữ?

Phép màu đã chấm dứt, nhiều người tin rằng thế giới đã và đang chịu sự ảnh hưởng của ma quỷ dưới địa ngục, như tội phạm và quái vật lộng hành và sự hiện diện của các anh hùng dần mất đi. Tất nhiên, còn nhiều nhân tố phụ khác tác động , nhưng phần lớn là hành động bên phe ác quỷ gây ra.

Ngay cả dưới địa ngục, vai vế được phân ra rõ ràng:

- Các chỉ huy ác quỷ cấp cao, chịu trách nhiệm quản lí khu vực được giao ở khắp nơi trên thế giới.

- Quái vật địa ngục , là tôi tớ trung thành nghe theo lệnh của chỉ huy và xuất hiện khi được kêu gọi.


Những cách mà phe ác quỷ sử dụng để mang sự hỗn loạn đến thế giới bao gồm:

- Xúi giục , thao túng, lập kèo ước với con người để họ làm theo dục vọng sai trái của mình.

- Thu thập năng lượng tiêu cực từ suy nghĩ con người với hai mục đích : hiện thực hóa suy nghĩ của họ để tạo nên quái vật hoặc dùng năng lượng đó để tạo nên vũ khí ? công cụ ? phục vụ cho mục đích tương lai.

- Nếu Shinigami không đến rước 1 linh hồn bất hạnh kịp thời, thì phe ác hủy có quyền dùng linh hồn đó và biến chúng thành ghost , cho phép ghost hiện thực hóa bản thân và đi phá hoại cuộc sống của con người, ít ra cho đến khi chúng bị tiêu diệt hay ước muốn được toại nguyện.

Đây là câu chuyện kể về một nhóm tập hợp các anh hùng từ thế giới khác đến, họ đã cùng nhau trải qua nhiều sóng gió , trận chiến khốc liệt căng thẳng, những chuyến phiêu lưu kì quái ở nhiều vùng đất khác nhau, tất cả chỉ để đóng một cánh cổng đen tuôn trào quái vật. Sau sự kiện đó, tất cả mọi người góp tiền mua một ngôi nhà lớn ở New York, và tại đó họ nhận giải quyết rắc rối vượt xa tầm kiểm soát của con người bình thường, cuộc sống yên ổn kéo dài suốt hơn 2 năm. Trong khoảng thời gian đó, sức mạnh của bọn quỷ dữ đã bí mật lớn mạnh trong bóng tối...

Hãy đặt trước, tập 9 - New Order ( tạm thời ) để có cơ hội góp ý , tham gia và theo dõi hành trình cứu lấy thế giới tiếp theo của nhóm dũng sĩ!

Chị em ác quỷ - Demon Sisters


Scanty và Kneesocks là hai diablo nữ được sinh ra trong một gia đình quyền quý, có địa vị cao dưới địa ngục. Tuy chốn địa ngục không hẳn là một nơi tốt cho những đứa bé lớn lên, Scanty và Kneesocks vẫn học được cách 'yêu thương' nhau , không hề có sự ghen ghét hay đố kị được tìm thấy giữa hai chị em. Mối liên kết của họ rất mạnh mẽ, mạnh đến mức có người tiên đoán rằng sức mạnh thật sự của chị em ác quỷ chỉ bộc phát khi họ ở cạnh nhau.

Từ nhỏ họ đã được dạy phải thờ chúa tể Satan, tin rằng sự hỗn loạn trên mặt đất là tiềm năng cho nguồn năng lượng mà những loài dưới địa ngục cần để tồn tại và phát triển, đó cũng chính là điều làm hài lòng chúa tể của họ. 

Cha hai chị em, ông Corest chính là người đặt kì vọng nhiều nhất lên họ. Ông mong muốn cho những đứa con gái của mình sau này lớn lên nối nghiệp làm Chỉ huy ác quỷ cấp cao, hoặc hơn nữa, Tổng chỉ huy! Chẳng cần phải dùng lời lẽ, trong thâm tâm Scanty và Kneesocks cũng đã định đáp ứng nguyện vọng đó của ông, một cách tình nguyện. Bởi vì chẳng khác gì ông , họ cũng nuôi tham vọng quyền lực và danh tiếng, cả hai đều muốn làm gia đình tự hào. 

Tiếc thay, ông Corset trước khi có thể chứng kiến cảnh hai đứa con gái bé bỏng của mình tốt nghiệp vào trường quân sự đã tử nạn trên mặt đất trong trận chiến với loài người. Ông đã không thể thoát kịp vào phút cuối để về dự lễ tốt nghiệp của họ. Đó là một ngày buồn...cho cả gia đình họ, việc được nghe kể và tự mình trải nghiệm là hai điều hoàn toàn khác, họ chỉ biết là cha mình sẽ không về nhà nữa.

Nhưng chuyện đó chẳng thể làm nhục chí hay suy sụp cảm xúc của họ mấy, vì họ đủ lớn để hiểu ra đó là chuyện đương nhiên, mình giết ng ta - ng ta giết mình, đã chọn công việc này tức là sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm. Ác đấu thiện, kẻ mạnh và khôn ngoan nhất sẽ sống và làm người chiến thắng. Cha họ chẳng may đã thất bại trong nhiệm vụ và tử nạn nhưng họ sẽ không có kết thúc như vậy! Hễ chừng nào còn có nhau, họ tin sẽ vượt qua mọi thứ. Cùng nhau họ sẽ thay đổi thế giới và bắt những kẻ giết cha mình phải trả giá đắt (nếu chúng còn sống đến lúc đó).

Lời hứa giữa hai chị em ác quỷ, và là luật lệ đầu tiên: ''Luôn luôn bảo vệ chị/em gái mình và làm cô ấy hạnh phúc.''



1800 năm sau...

Loa thông báo 'Cuộc họp toàn quốc sẽ bắt đầu sau 5 phút nữa, tất cả chỉ huy ác quỷ khẩn trương tập trung tại phòng họp chính.' - giọng Tổng chỉ huy nói qua mic.

...
Cuộc họp tan sau khi mọi người đã đích thân trình bày bản báo cáo của đội mình trong năm và nghe nhận xét từ những người có mặt trong phòng...

''Nãy em trình bày tốt lắm, Kneesocks, chị chắc là mọi người trong phòng đều thán phục với những gì chúng ta gần đạt được!'' - Scanty đi tới chỗ Kneesocks và đặt tay lên vai em gái mình, mỉm cười nói.

''Năm tới chúng ta sẽ còn làm một vụ lớn hơn nữa, chị à...'' -Kneesocks cảm thấy vui khi được khen, hơi đỏ mặt nói, cầm xấp tài liệu gõ nhẹ xuống bàn cho gọn gàng rồi bỏ vô cặp.

Đoạn hai chị em ác quỷ đang định đi qua cửa phòng họp để ra ngoài thì thấy một nam diablo dựa tường gần đó, hình như người này đã không vào bàn ngồi suốt buổi họp. Scanty liếc mắt nhìn Kneesocks, ý bảo kệ hắn - mình về thôi, đi thêm một đoạn thì - 

''Ê, hai nhỏ les kia'' - giọng nam diablo nói đó làm họ dừng lại giữa đường

''Gì? Mi muốn gì? Đang nứng c-c hả?'' - Scanty nhíu mày , cong môi nói tỏ vẻ khó chịu, cảm thấy như tên diablo này đang có ý mỉa mai bọn họ.

''Chậc, miệng mồm mày vẫn độc địa như ngày nào. Mới có vài năm thôi mà quên mặt thằng này sao?''

Scanty im lặng nhìn mặt tên nam diablo một lúc ngắn, không nhớ lắm, còn Kneesocks nãy giờ im lặng, lại ghé sát vai chị mình , giơ tay che, nói nhỏ: ''Em thấy mặt hắn nhìn quen quen, có phải hắn là tên chung lớp mình mà chị từng hẹn hò? ''

''Mm-hmm, Delblain à? Xin lỗi nha, tại nhiều chuyện quá em quên, anh đừng có giận nha <3'' - Scanty nghe xong liền vờ hí hửng cười nói rồi đổi thái độ trước khi tên nam diablo kịp phản ứng lại. ''Chắc mày rất nứng c-c mới gọi chúng tao lại, thấy ghen hay gì? Hay mày có sở thích muốn chơi 2 cùng lúc ?''

''...Đệt, làm gì căng vậy cưng? Làm như anh đây thèm lắm vậy, anh cũng đâu không ngờ em lại có sở thích loạn luân như bây giờ đâu.''

''Hừm, tên này không đáng để chúng mình dành thời gian nán lại đâu. Mình về thôi chị.'' - Kneesocks thẳng thừng nói, thấy cuộc trò chuyện thật vô nghĩa và chẳng đi đến đâu.

''Ừm, chị cũng chả muốn quan tâm đến hắn nữa.'' - Scanty nói, phớt lờ tên diablo đi tiếp.

''Tại nãy có ông già tao ở đây, nên tao không nói thôi. Thấy bọn bây có vẻ định làm lớn đợt tới nên tao có ý tốt muốn đề nghị tăng độ chết chóc lên thôi, nó vui hơn như vậy.'' - Delblain thẳng người đi ra cản lối đi của Scanty và Kneesocks.

''Để ta nói cho ngươi biết điều này, bọn ta không cần đến ý tưởng chết chóc của ngươi. Nãy Tổng chỉ huy có nhắc về việc ngươi giết chính trợ lí của mình nên phải về lãnh án phạt mấy năm tại trường quân sự. Hôm nay là ngày cuối chỉnh đốn lại bản thân, lo thân mình đi.'' Kneesocks nói.

''...'' - Delblain ngừng nói, chân mày hơi nheo lại

''Lỗ mãng quá lọt hố không chừng, aháhá. Thế nhé, chào tạm biệt'' - Scanty giễu cợt khi thấy tên nam diablo cạn lời, nói xong cô nắm lấy tay Kneesocks né Delblain dắt ra khỏi phòng họp.

''...Vừa rồi là 'đừng cậy mình là con Tổng chỉ huy mà muốn lên mặt' hả? '' Delblain lẩm bẩm, quay mặt nhìn theo hướng Scanty và Kneesocks trong khi đút tay vào túi quần đi ra ngoài, anh nở một nụ cười bí hiểm với suy nghĩ. 'Để tao chống mắt coi hai đứa bây trụ được bao lâu với mớ luật lệ vớ vẩn đó.'







Sunday, August 26, 2018

Orobuchi - nạn nhân của tội lỗi con người [ part 4 ]

Tôi nhìn ra ngoài quan sát những chiếc lá xanh mươn mướt trên cành cây đung đưa cùng với đàn chim đang bay lượn. Cảnh vật thật thơ mộng và đầy sức sống, như thể đang vẫy gọi tôi đặt chân ra ngoài khám phá thế giới ngoài kia cho đến khi ai đó lên tiếng làm cản trở giấc mơ ban ngày của mình.

''Công chúa ? Người lại thế nữa, thật là... Từ nãy đến giờ người có nghe thần nói không thế ??? Ngày mai là lễ đăng quang , người cần cư xử đúng mực có phép tắc, sẽ có rất nhiều nhân vật quan trọng tham dự buổi lễ đó! Người phải thật hoàn hảo, đó là bổn phận của thần đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ.''

''Ưm.....'' - tôi liền nghẹn lời, tôi hoàn toàn không biết nữ nô tì đứng phía sau đang chải tóc cho tôi là ai.

Tất cả đều rất mờ nhạt, từ giọng nói đến khuôn mặt về những người tôi biết trước đây. Mà cũng không trách được tại một khi bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi sẽ đánh mất ý thức và nổi điên lên, phá hủy hết thảy thứ trước mắt mình để bảo vệ sự sống. Tôi không muốn chết... tôi cực ghét cái cảm giác ngột ngạt, vô vọng vùng vẫy đeo bám sự sống trong khi nó từ từ lìa xa cơ thể.

Dù rằng tôi chẳng hề mảy may lưu luyến đến quá khứ trước kia, tôi vẫn không khỏi thắc mắc rằng liệu có ai đó ở nhân gian đang chờ đợi tôi trở về? Ai đó thương yêu và cần có tôi trong cuộc đời họ...chẳng hạn như người thân, bạn bè.... uh bạn đời?

''Sidomariru, đến đây. Chị có việc cho em làm nè!'' - Ặc, chết ! Đó tiếng Koakuma, phụ tá của chị Patchouli. Tuần trước tôi đã thua một vụ cá cược và giờ tôi đang là 'nô lệ' chạy việc vặt cho chị ta.

'Ôi, sao mình xui vậy không biết! Biết thế không chơi ván bài đó! Argh!!!' - tôi vừa ức chế vừa lúng túng vò đầu rối tung, nhanh tay trả lại mấy quyển sách mình mượn trong thư viện cổ đại về chỗ chúng thuộc về và đi gặp Koakuma nhận 'nhiệm vụ' mới.

''Em phụ chị mang mấy giống cây đằng kia đến nhân gian trồng nhé. Chị có đánh dấu sẵn trên bản đồ cho em, khỏi sợ lạc nha''-Koakuma nói trong khi chỉ tay đến mấy chậu cây trên bàn, đưa vào tay tôi một tấm bản đồ với cái nháy mắt.

''Geez, việc cuối đó! Hôm nay ngày cuối trong thỏa thuận, xong việc em về chị đừng có mà bắt em chạy vặt tiếp đó!''           

''Cái đó còn tùy.''

''Hả!''

''Hình như chị nhớ ai đó nói sẽ làm theo bất cứ điều gì người chiến thắng muốn mà.''

''Chị đừng hành em nữa chị Koakuma...hôm qua em bị ong đốt, bò rượt, cá cắn vì lấy trộm hoa và bụi phấn tiên cho chị đó...''- tôi than vãn khi nhớ lại chuyện hôm qua

''Đùa chút thôi mà, hehe.''-Koakuma cười đùa             

''...Nhiều khi em không biết ai hơn ai, chị hay cô chủ Remilia''

''Về điều gì?''

''Không-có-gì-hết! Thôi em đi đây!''- tôi nói sau khi cất bản đồ vào trong người, ôm theo mấy chậu cây đi ra ngoài vườn.

''Đi vui vẻ'' Koakuma cầm một chiếc khăn tay trắng vẫy chào tôi đi như mọi lần.

                                               --------------------------------------------

Trò chơi quyền lực giữa các nước đang ở hồi bắt đầu.
Tuy nhiên có một thế lực còn đáng sợ cần phải giải quyết trước.
                                   
                                               --------------------------------------------
Swallow vội cắm thanh gươm cuối cùng xuống đất trước khi nó vỡ vụn thành từng mảnh , thầm rủa xả những kẻ thù và cầu nguyện cho những người đồng đội đã ngã xuống được yên nghỉ ở thế giới bên kia. 

Anh phải dùng chiến thuật rút lui do tình trạng kiệt sức chiến đấu suốt mấy ngày liền. Tiếc thay những binh sĩ chiến đấu cùng anh không được may mắn như vậy. Nhuệ khí của toàn bộ binh lính sụt giảm ngay lúc anh rút lui, họ quá yếu đuối về mặt tinh thần vì đối thủ là những con quái vật mang hình thù con người. Bọn chúng không có ý thức, không biết mệt mỏi hay đau đớn, có chặt đứt hết tứ chi hay đầu, chúng sẽ lại tự tái tạo cơ thể một thời gian ngắn - hoàn hảo với mục đích chiến tranh. Người ta đặt cho chúng biệt danh là chiến binh quỷ.

Người thường chẳng thể trụ nổi một khi đã giao đấu với một chiến binh quỷ, cái chết là chắc chắn. Swallow biết rõ điều đó, nhưng một mình anh không thể vượt qua hàng ngũ của 10000 chiến binh quỷ đến chỗ kẻ đầu xỏ nắm giữ quyền ra lệnh - Orobuchi. 

(Hồi tưởng)
''Hãy cùng nhau hủy diệt thế giới này, Cratsvall'' - tiếng nói của hắn còn đọng lại trong tâm trí anh. Anh đã nghĩ đó là một lời nói đùa cho đến khi hắn bắt anh phải rút kiếm ra chiến đấu. Lần đó, anh đã chém đứt một cánh tay của Orobuchi nhưng không nỡ ra đòn dứt điểm. 

''...Ơn đã trả. Lần sau có gặp, tôi sẽ không nhân nhượng với cậu.''- Swallow hạ kiếm khi nhìn thấy máu từ vết thương của Orobuchi nhỏ giọt xuống mặt tuyết trắng xóa. 

''Hah hah hah...đừng làm tôi thất vọng trong trận đánh lần tới của chúng ta, bạn hiền.'' - hắn cười khẩy, tự cắn dây buộc chặt lấy vết thương để ngăn mất máu.



''Tch.'' - Swallow không nói thêm lời nào, cứ thế nhắm mắt ngoảnh mặt bước đi, cố quên đi hình ảnh cậu bé tốt bụng đã cứu sống mạng sống mình vào cái ngày định mệnh đó.  



(Kết thúc hồi tưởng)

''Tôi thề sẽ trả thù cho những binh sĩ đã gục ngã tại đây'' - Swallow nắm chặt hai tay lại , ngẩn mặt nhìn đám cháy đằng xa hướng về Thủ đô Neo Kamui với sự giận dữ.

''Một mình? Anh định đi tự sát sao?'' - Một cô gái cưỡi thú bay nhíu mày hỏi.

''Ừ, viện binh sẽ không đến kịp. '' - Swallow lạnh lùng nói, tiếp tục đi.

''Đừng ép mình quá, anh bị thương kìa. Nghỉ chút đi.'' - cô gái cưỡi thú nhảy xuống cản đường anh.

Swallow thừa biết điều đó, vì tại những khớp nối của bộ giáp đang rò rỉ ra máu của anh. Anh thường không biểu lộ cảm xúc trên mặt mình khi bị thương, cố giữ điềm tĩnh và sự tập trung cao độ mỗi lần ra chiến trường, trở thành một hình tượng gương mẫu để các chiến sĩ khác noi theo.

''Eiha, cảm ơn cô vì đã giúp tôi lúc nãy. Nhưng tôi không thể nghỉ ngơi trong khi cuộc thảm sát ngoài kia vẫn còn tiếp diễn.''

''Haiz, tôi ghét phải thừa nhận anh nói đúng. Chúng ta không còn thời gian nữa, cứ thế này mọi thứ sẽ bị thiêu rụi. Lên đi, tôi sẽ chữa trị cho anh.'' - Eiha chống hông nói, nhìn theo hướng của Swallow.

''Cô...''

''Đừng hiểu lầm, tôi cũng có thứ mình muốn bảo vệ chứ không phải riêng mình anh''

Con thú bay đáp xuống theo tiếng kêu của cô gái có đôi tai mèo, vì nó vốn không có mắt nên phải dùng âm thanh xác định phương hướng.

''Cẩn thận với đôi tay của anh đấy'' - Eiha bám vào chân con quái trong lúc lệnh nó gắp người anh bay vút lên trời.

Đoạn trên đường bay, họ tình cờ bắt gặp một người khác cũng đang bay trên trời mà không có sự hỗ trợ của vật cưỡi nào. Cả hai đều lấy làm lạ nên gọi thử, bởi trông người đó có vóc dáng giống người quen của họ và họ đã đúng, đó là Sidomariru.

''Hả.....mấy người là ai vậy? Sao biết tên tui?'' - Sidomariru vốn đã biệt tăm mấy năm, không hề nhớ gì cả hỏi ngược lại làm cả hai người kia ngạc nhiên theo.

''Bấy giờ tình hình đang hết sức hỗn loạn, trên đường tôi sẽ giải thích. Công chúa nước Nii Kamui, chúng tôi cần sức mạnh của cô'' - Swallow nói

.................

''Thế...nói tóm lại là tôi là người cứu cô khỏi đường dây buôn bán nô lệ, còn đối với anh tôi là công chúa nước Kamui gì đó. Hiện đang có kẻ muốn phá hủy thế giới và mục tiêu tiếp theo của hắn là đất nước của tôi?''

''Đúng rồi, cùng nhau hợp sức mới có cơ hội thắng''- Eiha nói, hoàn toàn tin tưởng vào Sidomariru

''Woah từ từ nào! Chuyện hơi sốc, tôi? giải phóng sức mạnh ? Tôi chưa sẵn sàng đâu!?''

''Vậy phụ hoàng và mẫu hậu của cô dưới đó chết cô cũng không quan tâm sao? Đừng có nói như chuyện không liên quan đến mình! '' - Swallow nói, hơi tức bởi thái độ hời hợt của Sidomariru

''Tôi...''

''Đến nơi rồi, cô giúp hay không giúp là tùy cô. Eiha, cứ thả tôi xuống. Tôi sẽ chiến đấu với bọn chúng''

Sidomariru bắt đầu thấy rối rắm hơn bao giờ hết , cô giữ mình trên không nhìn Eiha và Swallow đánh hàng nghìn bọn chiến binh quỷ trong vô vọng. Biết rằng mình từng có người thân dưới nhân gian làm cô vui lắm chứ. Nhưng mà, cô chẳng muốn cuộc đoàn tụ với người thân diễn ra trong cảnh chiến tranh.

'' AH GEEZZZZ!!! ĐƯỢC THÔI! !!! TÔI SẼ GIÚP !!!''- Sidomariru tự vò đầu mình cho thật rối vào, túng quẩn la lên rồi hóa thành dạng rồng dẫm đạp lên bọn chiến binh quỷ.

..................................................

Sau trận chiến khốc liệt,  Swallow đã đánh bại Orobuchi, bằng chứng là anh đã chém đứt người hắn làm hai vào giây phút quyết định kẻ chiến thắng. Eiha bị thương gục bất tỉnh và được con thú bay đưa về an toàn. Còn về phần Sidomariru, cô hủy diệt phần lớn đám chiến binh quỷ, tạo cơ hội cho Eiha và Swallow tiến đến chỗ kẻ cầm đầu giật dây phía sau. Cô là người chịu thương tổn nhiều nhất, bộ dạng của cô bấy giờ phải nói là tơi tả, cô đã hóa về dạng người, mặc dù chẳng k còn sức để nhúc nhích nữa, cơ thể đầy thương tích với thịt và máu bê bết dưới mặt đất, cô vẫn còn thở một cách yếu ớt cố bám víu lấy sự sống.

Swallow từ từ tiến tới chỗ Sidomariru, mở một mắt đứng nhìn cô một cách đau khổ với thanh kiếm trên tay anh giơ cao. Tự hỏi sao cô công chúa bé nhỏ ngày ấy lại nhảy xuống hồ với nụ cười vô ý tứ trên môi lại trở thành một trong những kẻ thù mà anh phải giết. Phải, cuộc chiến quyền lực đã bắt đầu rồi. Cô gái này sở hữu một sức mạnh khủng khiếp đe dọa đến chiến thắng đất nước D'tania, không sớm thì muộn anh phải tiêu diệt cô và đây là thời điểm thích hợp.

''Xin lỗi...'' - Swallow nói trước khi hạ kiếm xuống

Thật bất ngờ, anh nhảy đi trước khi thanh kiếm có thể động vào Sidomariru, vì đã có người can thiệp bằng cách ném một ngọn giáo tới chỗ anh đứng làm chấn động cả mặt đất.

''Hừm con người hỗn xược kia, ai cho ngươi động vào người của ta.''- Remilia từ đâu ra xuất hiện giải cứu Sidomariru.

''!'' - Swallow lùi lại, cố giữ mình đứng vững trên mặt đất. Anh chẳng còn sức chiến đấu với kẻ thù mới đứng trước mình.

''Khôn hồn thì cút khỏi tầm nhìn của ta''- Remilia nói lúc hạ cánh đáp xuống chỗ Sidomariru

Swallow nghe thế thì liền rút lui ngay, tránh rắc rối mới là một lựa chọn khôn ngoan. Remilia nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề trước mắt thành ra không muốn phí thời gian ở lại nhân gian nữa. Cô quyết định đưa Sidomariru trở về Hồng Ma Quán chữa trị vết thương.

...................

Vài ngày sau......

''Thần không hiểu, tại sao ngài lại dựng mộ cho tên đó?''- nữ hầu gái hỏi

''Kẻ thù hay không, hắn cũng từng là con người như chúng ta thôi.''- Swallow không nói rõ lí do, đặt hoa xuống gần cái mặt nạ trước mộ và bước đi.
............................................................................THE END?

Saturday, October 4, 2014

Orobuchi - nạn nhân của tội lỗi con người [ part 3 ]

Ngày ... tháng ... năm ....
Note 6.7
Không phải lúc nào cũng có kết thúc có hậu , đều phải có những sự hi sinh để có được hoà bình như ngày hôm nay. Mỗi câu chuyện đều như thế , khác nhau và giống nhau ở một điểm nào đó . Tính logic và bất logic theo một hướng nào đó trong tác phẩm dựa trên trí tưởng tượng . Điều đặc biệt là tác giả viết ra câu chuyện đó không bao giờ ghi đúng sự thật đã diễn ra . Nó vừa là sự thật nhưng lại không phải là sự thật , thực hoá ảo - ảo hoá thực v.v... đó là cách thu hút và khiến cho độc giả tin vào câu chuyện mà '' họ '' viết ra . Hừm ...

Tôi tên là Kimura Tohko , dường như tôi bị mắc kẹt trong vòng thời gian chảy vô tận này và như bạn thấy đấy tôi bất tử và không thể chết . Đây sẽ là bí mật giữa tôi và bạn , vì nếu người khác biết ai hiểu được họ sẽ làm những thí nghiệm điên rồ gì ?  Thế là ngày qua ngày , tháng qua tháng quyển nhật kí được lấp đầy bởi những câu chuyện phiêu lưu xuyên suốt thế giới về tôi và những người bạn da chet đồng hành cùng. Oh my my ... kể về họ là e rằng tôi lại phải thay một quyển mới ? Cũng đã gần chục năm rồi , tôi không thể nhớ lần cuối mình cầm quyển nhật kí đầu tiên trong tay khi bắt đầu chuyến phiêu lưu này .

Nó thật điên rồ, tôi nói bạn biết ... biết bao nhiêu sự thay đổi diễn ra trên cái thế giới điên rồ chỉ biết chạy theo đồng tiền và danh lợi . May cho tôi là cuối cùng cũng có một hình ảnh mới xuất hiện , một sự thay đổi có thể làm đảo lộn cả trật tự thiên giới , địa giới . Một màu đỏ phủ đầy mặt đất và biển thậm chí có thể nhuốm cả bầu trời theo sắc của nó ..... thật tuyệt đẹp - tôi đã nghĩ thế, bạn không nghĩ thế sao ? Mọi thứ bắt đầu diễn ra khi các đế quốc hùng mạnh bắt đầu tranh giành lãnh thổ trên khắp thế giới này nhằm chọn ra nước mạnh nhất có thể thống trị cả thế giới . Vì điều đó mà biết bao người vô tội , phụ nữ , trẻ con lẫn người già đều mất mạng ... Tsk tsk thật buồn tẻ khi phải chứng kiến một cảnh lặp đi lặp lại cho đến khi một người tên là Orobuchi cùng đội quân xác sống của hắn xuất hiện mang sự chết chóc đến khắp nơi

Một kẻ lang thang , chẳng có phận sự như tôi đang có thể tiếp tay cho mưu đồ của Orobuchi , không không nói đúng hơn là ngài ấy . Tất cả những gì tôi làm là giao con quỷ  cô bé ấy cho hắn ....và phần việc còn lại là ngồi ngắm mọi thứ chìm vào hỗn loạn ~

                                      ---------------------------------------------------------------------

Một cô bé với mái tóc bạc kim , cơ thể tồi tàn bao phủ bởi một áo choàng cũ nát ngồi yên trong tù ngục chờ đợi người thân đến đó mình . Đã cũng gần 2 năm rồi , cảnh tù ngục thật sự khiến cô khó thở và dần mất đi sinh khí. Chính tại nơi này , cô bé bị đối xử như một con thú , bị hành hạ và đánh đập dã man bởi chính chủ nhân mình

Cô bé từng sống trong một gia đình rất hạnh phúc . Nhưng rồi thời gian trôi qua , xảy ra nhiều biến cố dẫn cô lâm vào hoàn cảnh như ngày hôm nay

Trong cái xã hội dơ bẩn và thối nát này , con người dù già hay trẻ vẫn được coi là một món hàng buôn bán qua lại cho các gia đình quý tộc. Tình huống của cô bé này lại khác , vì gia đình cô quá nghèo mà tệ hơn nữa là việc cha cô bị bệnh ốm nặng ở nhà không còn khả năng làm việc . Thuế má ,nợ nần quá nhiều mà số tiền ít ỏi mà người mẹ kiếm được không đủ nuôi cả hai chồng con , khi dồn đến đường cùng bà đi đến một quyết định dại dột là bán con mình do một người lạ và lấy số tiền đó chữa bệnh cho chồng mình ... Đây là câu chuyện về cuộc đời bất hạnh và ngắn ngủi của cô bé ấy trong suốt thời gian bị tù hãm .

'' Souko ~ Hôm nay chúng ta sẽ chơi gì nhỉ ? ''- một giọng nói phát ra trong bóng tối , hình như từ một người đàn ông cỡ trung niên dấu mình ở góc tối đối diện song sắt giam cô bé ấy

''....N-nu-nước '' -...Đáp trả lại bằng giọng yếu ớt , cô bé ôm gối mình, run người sợ hãi không dám nhìn vào đôi mắt của hắn ta

'' Hử ? Lần trước em quên đã làm gì ta sao ? '' - gã ta đứng dậy , cầm một chiếc dùi cui trên tay phải còn tay kia nhẹ nhàng mở cửa sắt bước vào nói *

Gã ta nhìn cô bé , thân thiện mỉm cười một cách giả tạo một lúc ngắn rồi mạnh tay cầm chiếc dùi cui đánh vào dáng người nhỏ bé , gầy gò không thương tiếc .

'' ....aghh!!!.... '' - cô bé không chịu được , lên tiếng rên rỉ và sau đó tắt tiếng hẳn . Mấy ngày qua gã đã bắt cô nhịn khát , nhịn đói nên bây giờ với cổ họng khô rát cô khó mà có thể nói ra thành tiếng được

'' Mày dám hỗn xược làm bỏng tay tao , quên rồi à ! Đây là hình phạt của mày đấy, thế nào đau lắm phải không , la nữa đi sẽ không ai đến cứu đâu . '' * gã nói lớn tiếng , đá vào người cô bé *

Cô bé ráng cầm cự nhưng lực tấn công quá mạnh nên cô ngã lăn trên mặt đất, chiếc áo choàng cũ bị gã tháo ra để lộ cơ thể bị bầm tím và đầy thương tích rỉ máu , tồi tệ hơn nữa là việc một số vết thương do không được chăm sóc đúng cách đã trở nên sưng mủ và nhiễm trùng nặng . Gã ta biết rõ điều đó hơn ai hết thế mà hắn vẫn không thay đổi cách đối xử của mình , có thể giết chết đối tượng cũng được miễn là thoả mãn nhu cầu của mình , phục vụ có ý nghĩ điên rồ của mình thì hắn sẽ làm mọi thứ .
Hắn là một kẻ điên thật sự ...dù vậy những người ngoài không hề hay biết , hắn dấu rất kĩ càng . Bên dưới vẻ mặt thân thiện tốt bụng đó là một kẻ giết người điên cuồng gây chao đảo cho thiên hạ . Nếu không vì gia đình khá giả , số ngân lượng khổng lồ từ gia sản của cha ông để lại thì hắn chẳng thể nào đút lót cho bọn cầm quyền ham lợi lộc kia .

''Souko~ Sao tự dưng lại im lặng thế em , đừng có bỏ cuộc dễ dàng như thế chứ '' - gã ta quẳng chiếc dùi cui đi , đạp lên đầu con bé nhìn nói

'' ..... '' - Cô bé không trả lời , máu chảy xuống mắt khiến cô khó chịu , chao đảo và chóng mặt. Đến mức này gần giống như tan xương nát thịt , ai có thể thấu hiểu nỗi đau này được ngoài trừ chính cô bé ấy ? Cái tên Souko mà gã tự đặt còn khiến cô kinh tởm hắn hơn nữa dẫu vậy lần này cô muốn chống cự cũng bất lực . Ngay lúc này tất cả những gì mà cô bé muốn là thấy gia đình mình đến đón mình .... chờ đợi một hoàng tử mà mẹ cô thường kể trong câu chuyện cổ tích trước khi ngủ đến cứu vãn mình .
* Cha , mẹ .... ai đó ... cứu *

Đôi mắt mệt mỏi của cô dần khép lại , có lẽ đến đây là sự kết thúc của cuộc sống ? Nếu bây giờ cô chết đi cô sẽ không phải bị hành hạ nữa ? Đây là sự giải thoát cô khỏi tay của gã điên này chăng ? mặc dù cô vẫn còn hi vọng sống được gặp lại gia đình mình một lần cuối.

Những tiếng động xung quanh bắt đầu nhỏ dần đi , cô bé cảm nhận được mình đang rời bỏ sự sống ...
* Khó thở quá * Cô bé khó chịu , cô không thể nhìn thấy gì cả cũng như không thể nói , chẳng ai ở cạnh cô nữa , mọi sự đau đớn hoàn toàn biến mất thay vào đó là cảm giác mới lạ mà cô chưa từng trải nghiệm .

'' THỨ GÌ !!! AHH---.... '' Và rồi bỗng nhiên như bị đánh thức bởi một thứ gì đó, cô lập tức mở mắt nhanh chóng trở về thực tại . Nhưng lần này sẽ khác vì trước mắt cô là thây của tên hành hạ mình bị nổ tung khắp ngục tối này .

* !!! * - Cô kinh hãi , ngạc nhiên hơn khi phát hiện ra một thứ năng lực tiềm ẩn khác trong cơ thể mình . Cái chết của hắn do chính cô gây ra không ai khác ! Trên người cô bắt đầu xuất hiện những dấu ấn kì lạ , điều đó càng khiến cô bối rối và hoảng loạn hơn nữa .

* Ngươi muốn gặp lại gia đình mình không ? * - Tiềm thức của cô như bị ai đó xâm nhập , giọng nói phát ra trong đầu cô

Chưa kịp phản ứng lại cô bé khiếp vía hơn khi bức tường chắc chắn bị đập vỡ từ phía bên kia bởi một lực bí ẩn nào đó . Một người thanh niên vóc dáng cao to , mái tóc dài đen huyền phất phơ trong gió , ánh mắt đỏ rực vô cảm nhìn thẳng vào cô . Cô bé vội vã che thân mình bằng chiếc áo choàng cũ , núp mình vào một góc tường không dám tiến gần anh ta . Có điều gì đó rất bất ổn về con người đó , linh cảm mách bảo cô phải tránh xa người đó ra .

'' ...... '' - Anh ta im lặng không nói gì , bước tới gần cô bé vẫn giữ thái độ bình tĩnh

Dưới ánh sáng nhợt nhạt của cây đuốc , cô bé thấy rõ một vết khâu ở bụng anh ta , làn da trắng nhạt và khuôn mặt không cảm xúc . Anh ta từ từ cúi xuống để nhẹ tay lên đầu cô bé , tay kia lấy ra một bình nước đưa cho cô uống . Thái độ ban đầu của cô bé là sự sợ hãi khi cố né tránh cái chạm của anh ta, nhưng sau đó là vui mừng khôn tả khi thấy bình nước mà anh đưa . Cô bé nhanh chóng chộp lấy bình nước uống cạn nó 

'' ....C-cảm ơn  '' -  Sau khi uống xong , cô nhìn anh ta gượng gạo trả lời

'' Chúng ta đi được chưa? '' - nhìn cô bé một lúc , anh ta đứng dậy và đưa tay ra nói

'' .... ''- Ánh mắt xanh lam đầy vẻ khó hiểu của cô nhìn vào khuôn mặt của anh , phải mất một lúc chừng vài giây cô bé mới có thể đưa ra quyết định của mình . Vì anh là người giải thoát cô nên cô nợ anh một mạng sống , đối với cô bé người này là ân nhân của mình . Nói đúng hơn là cô không thể từ chối được yêu cầu của anh ta

'' ....Vâng'' - Không do dự gì thêm , cô nắm chặt lấy bàn tay kia và đi theo anh ta . Đến bất cứ nơi nào mà anh ta muốn dắt đi cũng được , miễn thoát ra khỏi nơi ngục tù đã đoạ đày cô suốt những tháng ngày qua .

Nhưng tất nhiên không gì dễ dàng khi phải đối mặt vs thế giới bên ngoài , với năng lực mới kì lạ nó gây khá nhiều rắc rối cho cô . Và nhiều lần khi cô gặp rắc rối hay xuống tinh thần, anh ta lại đến bên cạnh âm thầm động viên , an ủi cô bé này .


   Cô tuyệt vọng khi cố gắng làm thân với những con người khác . Tất cả những gì cô muốn là có được một người bạn , cô đã luôn một mình suốt thời gian qua .

Từ ngày anh ta cứu cô bé ấy đến ngày hôm nay cũng đã gần được 11 năm , thời gian đã thay đổi mọi thứ nhanh chóng . Dưới sự '' chăm sóc '' của anh ta , cô bé với thể lực kém , yếu ớt và gầy gò ấy đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp . Qúa khứ trước kia chỉ dần chìm vào quên lãng , chỉ còn hiện tại phía trước mà cô phải chọn lựa và cô chọn là đi theo sau bước nhân của vị ân nhân cứu mạng mình . Anh ta nói sẽ đưa cô đi gặp gia đình của mình khi cô tròn 18 tuổi , đến giờ cô vẫn tin lời hứa hẹn ấy

'' Vẫn còn nhiều thứ mình muốn đền đáp lại cho anh ấy '' - Cô đã nghĩ thế nên quyết định trao tấm thân của mình cho anh ta . Dù chuyện gì có xảy ra , cô đã nợ người này sự tự do của mình .

Thời khắc đó cuối cùng cũng đến , rạng sáng ngày hôm ấy có một điều kì lạ xảy ra đó chính lạ hiện tượng'' nhật thực '' . Điều đó thật sự rất lạ lùng vì đây là lần đầu cô thấy hiện tượng này xảy ra , anh ta từng kể lại với cô rằng đó là minh chứng cho sự kết thúc của thế giới . Trước khi nguyệt thực lên đỉnh điểm thì....

''  Đừng ...tôi có thể tự làm ...  việc này thực sự rất xấu hổ '' - Cô ta đỏ mặt khi vị pháp sư kia vẽ những đường nét kì lạ lên cơ thể cô, càng ngượng hơn khi anh ta đang ngắm nhìn cô . Một biểu tượng lớn được vẽ sẵn lên mặt đất, đây gần giống như một nghi lễ . Dẫu vậy cô chẳng ngờ vực hành động này , cô đã đặt hết lòng tin tưởng vào anh . Nếu đây là cách duy nhất cô có thể gặp lại gia đình của mình , cô sẽ chịu đựng để làm mọi thứ

'' Ngài Orobuchi , tôi đã chuẩn bị mọi thứ mà ngài yêu cầu . Bao gồm cả bản đồ của chỗ thoát hiểm '' - Tohko trong trang phục của một lính gác tầm thường , đưa tờ '' map '' cho anh ta

'' Làm tốt lắm , ta sẽ trọng thưởng cho ngươi sau . '' - Orobuchi mỉm cười gian xảo đáp lại Tohko

'' Bây giờ hãy ngoan ngoãn nằm yên đây , đừng nghĩ ngợi nhiều và tận hưởng thời khắc cuối cùng của nhật thực '' - Mụ pháp sư nói xong , mỉm cười cho cô cảm thấy yên tâm sau đó trở về vị trí đã định sẵn

'' Vâng ! '' - Cô nghe lời , nằm xuống và đắm mình trong vệt máu tanh dưới mặt đất

Chỉ còn vài giây là đến đỉnh điểm của nguyệt thực... cô ngước nhìn lên đường đi của mặt trời và mặt trăng . Cô cảm thấy hơi hồi hộp và hoàn toàn không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo , thoạt nhiên cô cảm thấy hơi đau bụng

''... '' - Cô im lặng  , không muốn huỷ bỏ khoảnh khắc quan trọng lúc này .

Chuyện xảy ra tiếp theo là tất cả mọi thứ đắm chìm trong màu đen , cơn đau ở bụng lại trở nên dữ dội hơn khiến cô phải rên rỉ .



'' Ughh... Đau quá , dừng lại đi '' - Cô không hiểu được cảm giác này , cứ như thịt da cô bị xé rách ra liên tục không ngừng . Ngoài việc đó cô cảm thấy rất nóng trong người , có một áp lực nào đó rất nặng chèn ép lên cơ thể của cô từ bên trong . Từ lúc nào máu đã bắt đầu chảy ra từ mắt , mũi và tai cô

'' !!!! AHHH!!! OROBUCHI ANH ĐÃ LÀM GÌ '' - Cô hét lớn trong đau đớn , cuối cùng cô đã nhớ ra cảm giác này ... đứng giữa sự sống và cái chết , cái không khí ngộp ngạt này và phía trước mắt cô là cánh cửa dẫn đến địa ngục . Đây là nơi mà cô sẽ gặp lại gia đình mình ư ? Đây là thời khắc mà cô chờ đợi suốt 11 năm qua sao ? Ban đầu lời nói của anh ta chỉ là một lời nói dối , lí do cứu cô ngày đó chỉ biến cô thành một vật hiến tế cho buổi lễ này

'' Đừng lo , em sẽ sớm gặp lại gia đình mình . Không chỉ thế mà còn trả giá cho tội lỗi trước kia của mình. '' - Orobuchi nhìn cô nói lạnh lùng .

Cô không thể nói lại được gì nữa , máu tràn ngập đầy cổ họng và những bộ phận khác . Cô gái vùng vẫy trong tuyệt vọng , cào lấy mặt đất đến mức gãy cả móng tay của mình . Mụ phù thuỷ kia bắt đầu niệm chú , thực hiện bước cuối cùng .

'' Hãy trỗi dậy và một lần nữa mang công lí đến thế giới này '' - Orobuchi cầm lấy thanh kiếm của mình bước đến xác cô gái và chém một đường cắt lìa thân cô

Biểu tượng từ mặt đất sáng chói lên mãnh liệt, đội quân từ âm phủ trỗi dậy to lớn từ cơ thể, thớ thịt tươi sống của cô ấy ...Kế hoạch và âm mưu của hắn cuối cùng đã hoàn tất , đây là thành quả suốt mấy thời gian chờ đợi

Cái mà hắn căm phẫn nhất chính là thế giới này , càng giận dữ hơn khi những kẻ tự nhận mình là vua giành xé lãnh thổ vì mong muốn cá nhân .

'' Swallow ... ta sẽ trả lại ngươi nhát chém ngày ấy hơn trăm lần '' - Orobuchi nói thầm , đeo chiếc mặt nạ lên và tiến về nước Neo Kamui ,đi sau hắn là đoàn quân từ địa ngục đói khát cái chết.



P.s: Mình ghét Toán = = .....
Chắc giờ đi chép phạt công thức rồi , lỗi học bài không kĩ đây mà .

Sunday, June 29, 2014

Orobuchi - nạn nhân của tội lỗi con người [ part 2 ]

''Con người không khác gì một sinh vật có cấu trúc cacbon gớm ghiếc , chúng thật nhỏ bé và mỏng manh .
Ta có thể dẫm nát chúng nếu muốn.... bao nhiêu cũng được . ''


KHÔNG !!! - Orobuchi đột nhiên hét lớn lên , thở nhanh và cảm thấy lòng ngực đau nhói vì trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp .

Một giọng nói phát ra trong đầu lạ lẫm , đồng thời thân quen và điều đó khiến hắn lo sợ . Mọi người xung quanh lại nhìn hắn với ánh mắt kì quái , xì xầm to nhỏ gì đó . Thật ra điều đó không đáng quan tâm nên hắn chỉ việc phớt lờ đi thực tại đang diễn ra,  đưa bản thân vào chính thế giới mà hắn mong muốn . Ngồi trên chiếc ghế gỗ , sau khi cầm ly nước uống hắn nhìn về phía khu rừng xa xăm nghĩ thoáng về những sự kiện vừa trải qua . Tất cả kí ức và bài học của người phụ nữ lớn tuổi tên Riko mà hắn từng chung sống cùng chìm dần vào quên lãng ...

Thời điểm bây giờ là vào giữa tháng 7 , thời tiết rất xấu vì đây là mùa mưa và tất nhiên dân làng cũng hạn chế việc lên rừng kiếm dược phẩm , củi hay lương thực . Hầu như ngày nào cũng mưa nên cũng khiến vài người miễn cưỡng khi phải ra khỏi nhà , và cũng ngay lúc đó Orobuchi đã lên kế hoạch tẩu thoát tìm một lối đi riêng cho mình ở thế giới rộng lớn này .



Hắn chỉ mới 15 tuổi , khá ngờ nghệch vì có ý tưởng muốn bá chủ thế giới , thống trị loài người v.v... tôi sẽ không chi tiết về điều này * gượng cười* .

Hôm ấy là một đêm giông bão , hắn lẻn vào khu rừng lặng lẽ một mình mà không ai hay biết trừ '' con rắn '' . Về mặt lí thuyết , kế hoạch của hắn dựng ra rất hoàn hảo ở mọi chi tiết , từ việc chuẩn bị phương tiện vận chuyển ( con thuyền ) đến lương thực , vũ khí , áo ấm để chống chọi với khí hậu khắc nghiệt . Orobuchi chưa bao giờ có cơ hội tìm hiểu hết thế giới bên ngoài . Trừ một vấn đề nhỏ mà khiến kế hoạch của hắn hoàn toàn thất bại và phải dời vào một thời điểm khác . Dù trời tối đen như mực , hắn vẫn có thể cảm thấy một sự sống nhỏ nhoi đang gần tắt ở gần vách núi ....

.... - Orobuchi đứng lặng , người ướt sũng trong cơn mưa nhìn về hướng vách núi . Hắn suy nghĩ gì đó , tự dằn vặt bản thân mình giữa việc tiếp tục bỏ đi hay quay lại giúp người đó . Không thể tiếp tục do dự , hắn lao đầu chạy nhanh đến vách núi , cố gắng trượt xuống mặt đất an toàn .

Khi đến nơi , hắn nhận dạng ra sự sống nhỏ nhoi ấy là một cô bé đang run rẩy , hơi thở rất yếu cứ như sắp chết . Orobuchi cúi xuống định chạm vào mặt cô bé thì đột nhiên hai hoặc ba con linh cẩu nhào vồ ào ạt đến hắn . Hắn đã có thể tránh được nhưng do kĩ thuật kiếm pháp chưa thuần thục và quá sơ sài nên ... hắn đã ngã bị chúng cắn xé tới tấp,

'' Dừng lại ....bọn ngươi khiến ta đau ... '' - Orobuchi nói nhỏ , cơn mưa không ngừng trút xuống lên vết thương mà bọn linh cẩu gây nên khiến hắn đau rát . Bọn chúng không ngừng cắn xé hắn , tưởng đã mang về hai chiến lợi phẩm một cách dễ dàng nên chúng rất háo hức . Chỉ trong vài giây chớp mắt , hắn lập tức xoay người đá bật con linh cẩu đang gặm nát chân mình trúng cái cây sau lưng nó. Động tác quá mạnh nên khiến xương sống sau lưng nó bị gãy ngay khi vừa tiếp cận thân cây. 

''Ta bảo dừng lại rồi mà !!! GYAYAYHAHAH !!! '' - Hắn hét lên điên cuồng,dùng tay đấm ngay vỡ hốc mắt con linh cẩu đang cắn phập hàm răng sắc nhọn sau vai mình, nhanh nhẹn húc đầu vào con cắn tay phải của mình . Bọn linh cẩu đành thả hắn ra , có vẻ chúng phải rút lui với đối thủ đáng sợ này . Tuy vậy sự điên cuồng chưa dứt, việc rút lui của đối thủ chưa đủ thoả mãn''.......'' ... hắn lườm sang con linh cẩu tuyệt vọng chống cự cố bỏ chạy nhưng không được do lưng nó bị gãy .

.....- Orobuchi im lặng nhìn một lúc,sau đó nhanh chóng ôm cô bé bỏ về ngôi làng.
( Sự sống của sinh linh này ... quan trọng hơn '' .......'' của ta )

Sau sự kiện đó , có nhiều người hỏi hắn đã làm gì trong đêm giông bão ấy , tuy vậy hắn nhất quyết không nói lời nào , giữ kín bí mật về kế hoạch của mình. Cũng đã 2 ngày trôi qua rồi , hắn tiếp tục ở lại làng không có động tĩnh hay hành động nào .

Chúng ta có thể nói hắn chán nản hay mệt mỏi với việc bỏ trốn hoặc quá bận việc gì đó đến mức không thể tiếp tục kế hoạch... tình yêu chăng ? * cười đùa * Phải bạn nghe không lầm đâu , hắn đang để mắt đến một cô gái nào đó trong chính ngôi làng này . Well ... không hẳn là một cô gái , đó là cô bé mà hắn cứu trong rừng tối hôm đó .


Cô bé ấy tên là Dina , con gái của một hộ nông dân nghèo chịu sự áp đặt và thống trị của địa chủ. Bản thân cô bé là nô lệ cho chính địa chủ sở hữu thửa ruộng mà cha mẹ cô làm ở đó . Gia cảnh rất khó khăn nhưng cô bé lúc nào cũng làm việc chăm chỉ và luôn nở nụ cười trên mặt thể hiện tính lạc quan của mình .

Tiếc thay định mệnh luôn trớ trêu với con người vì hiện tại mẹ cô bị mắc một căn bệnh nan y và hiện chưa có thuốc giải . Cô bé đã xin ông chủ nghỉ vài ngày để chăm sóc cho người mẹ già yếu của mình , tầng lớp nô lệ muốn tìm sự giúp đỡ từ những người xung quanh không phải là một việc dễ dàng .Thật ra không hẳn là không có phương thuốc mà nó quá nguy hiểm để người dân khai thác, nếu nói chính xác thì tên cây thảo dược đó là longjack .

Đó là một loại thảo dược quý hiếm chữa bách bệnh , theo lời đồn là thế . Ban đầu , cô bé Dina của chúng ta phớt lờ những lời đồn thực hư này mà chăm sóc cho mẹ mình một cách tận tình , chu đáo hết mức có thể .

Nhưng đến ngày cuối cùng ,  căn bệnh quá sức chịu đựng cơ thể bà ấy thì Dina lại lúng túng , sợ hãi cái chết cướp mất người thân duy nhất của mình . Và rồi , cô trốn khỏi làng khi không ai để ý , việc này có thể khiến cô bị đuổi việc hay bị ông chủ đánh đập thậm tệ. Cô có thể bỏ qua điều đó , chịu đựng chỉ để thấy mẹ mình bình phục khỏi căn bệnh đáng nguyền rủa này , chỉ cần có niềm tin bạn sẽ làm được mọi thứ . Đó là động lực thúc đẩy cuộc tìm kiếm đi ra ngoài lãnh thổ của đất nước mình ...gần 2 ngày

'' Ơ ? Mưa lớn quá , nếu cứ ở ngoài biển mình sẽ bị nhấn chìm mất '' - Dina nhận thấy những giọt mưa rơi nặng hạt làm ướt tấm bản đồ cũ kĩ mình cầm trên tay , cô đang lạc đường và chẳng biết mình có đi đúng nơi cần đến không . Lo ngại thời tiết sẽ chuyển sắc xấu , cô nhanh chóng chèo thuyền đến một vùng đảo gần đó trú mưa .

Do được cha mình dạy '' kĩ thuật '' sống còn từ nhỏ cô biết làm lửa từ một số cành thông gãy , hai viên đá . Tiếc là mưa quá lớn để ngọn lửa có thể tiếp tục duy trì nhiệt sưởi ấm cơ thể nhỏ bé trước nó . Dina đã cố gắng nhưng mọi nỗ lực đều vụt tắt , thân nhiệt của cô dần hạ thấp và cứ thế cô không cảm giác được bàn tay mình.

'' ...Lạnh quá '' - Dina ôm mình , run rẩy nghĩ và lo lắng liệu có ai chăm sóc cho mẹ lúc mình đi vắng không . Nếu như tìm được cây thuốc đó thì mẹ sẽ khỏi bệnh nhưng ... nó ở đâu ?
( Mẫu thân ...con xin lỗi đã làm người thất vọng )

Chống chọi với cái thời tiết là một việc khó khăn , cô bé có thể chịu được nhưng cái đói lại là một vấn đề hoàn toàn khác . Lúc đi thì  Dina rất hí hửng , nghĩ là tìm nó dễ dàng bằng một số vật dụng như thanh giáo '' bằng đá '' , một ít kiến thức về lửa để xua đuổi những thú dữ . Cô bé quá nhỏ vì chính điều đó sự chuẩn bị không kĩ lưỡng là việc không tránh khỏi . Ngày hôm nay chính thức hết lương thực và cả thức uống , hiển nhiên cô bé có thể uống nước mưa và bắt cá để tồn tại nếu như cô không mắc chứng sợ '' nước '' .

Có lẽ bạn không biết , nhưng có một số kiểu tra tấn thú vị mà tôi tìm hiểu được , chẳng hạn như cách nhỏ từng giọt nước một cách chậm chạp lên đầu nạn nhân để khiến họ điên và mất trí đến khi chết . Vâng , đó là sự thật TQ đã từng áp dụng kiểu tra tấn kì lạ này . Tôi không ngạc nhiên nếu có người mắc chứng '' sợ nước '' như Dina ( hãy cho nó vào trường hợp hiếm ) .

Lúc ấy Dina đã tự nhủ mình phải dũng cảm và không được mất hy vọng sống . Nếu có mất mạng cũng phải tìm được cây thuốc quý đó , cô bé nhất quyết như vậy .

Có thể cô sẽ để lại lời nhắn cho ai đó tìm thấy xác mình và mang thuốc về cho mẹ mình , đó là một ý tưởng ngốc nghếch như cô vẫn làm . Và cứ thế , mặc kệ cơn mưa lớn và âm u đen tối kia Dina đi vào khu rừng tìm kiếm không ngừng . Nếu may mắn cô có thể nhận được sự giúp đỡ của những người sống ở khu vực này, với ý nghĩ lạc quan ấy lại cho cô động lực tiếp tục .

''Không bỏ cuộc , chúng ta không đầu hàng ~~ '' - Dina hát một bài hát mình tự chế, giai điệu không hay nhưng ít nhất nó khiến cô bé vui cho đến khi cô bé trượt chân và ngã xuống vách núi .

Cuộc tìm kiếm dừng lại và cây thảo dược ấy không bao giờ được phát hiện bởi bất cứ ai cả . Dina của chúng ta đã sống khi Orobuchi đưa kịp về ngôi làng chữa trị . Nhưng có một bệnh mà lương y phải bó tay là chứng mất trí nhớ , đúng vậy cú ngã ấy đã vô tình làm tổn thương và làm mất những kí ức quan trọng của cô  bé. Dina ...quên mất tại sao mình lại đến hoang đảo này , cũng như nơi mình sống và làm việc ở đâu .

Ngoại trừ cái tên của mình , cô bé không thể nhớ được gì thêm nữa , cả căn bệnh của mẹ mình .

''..... Em ổn chứ '' - Orobuchi ngồi trên giường nhìn cô bé đang bị băng bó ở đầu và một số bộ phận khác .

'' Uhh-hmm . Ở bên cạnh anh em thấy ổn hơn bao giờ hết . Em thấy an toàn '' - Dina chỉ cười nhẹ nhàng , nhìn chăm chú vào đôi mắt vô cảm kia .

'' ...Ừ '' - Hắn vô vọng , không biết phải bào chữa thế nào cho cảm giác kì lạ đang trải qua cơ thể mình

''Cảm ơn anh ...'' - Cô bé ngừng cười , rưng rưng nước mắt cúi mặt nói . Có lẽ quá hạnh phúc vì được sống, hay là vì lòng tốt của đứa con trai ở trước mặt mình đã chiếm hữu được sự chú ý . Tuy vậy cô bé cảm thấy rất đau lòng , như thể mình bỏ quên một điều gì đó rất quan trọng 

'' ..... '' - Orobuchi im lặng , chạm nhẹ mặt Dina
( Người này thật khác biệt .... )

Cả hai không nói được gì nữa , có lẽ do tuổi tác còn quá non nớt để nhận ra cảm xúc đó là '' thích '' hay '' yêu '' từ cái nhìn đầu tiên . Hai người ban đầu có một mối quan hệ rất tốt và trở nên thân thiết , Dina ở lại ngôi làng đó phụ giúp người lớn làm những công việc vặt để có được vài đồng lương trang trải từng ngày cho cuộc sống mới của mình . Về nhiệm vụ và hình ảnh người mẹ già yếu là một kí ức mãi mãi không bao giờ được khám phá ....

Thời gian trôi qua cho đến khi Orobuchi và Dina trở thành  một đứa con trai , con gái thật sự . Dina bỏ ngoài tai những lời đồn và điều xấu về Orobuchi , cô vẫn rất yêu hắn . Theo quan điểm của mình  , ân nhân cứu mạng mình không thể nào là người xấu được , cô từ chối tin điều đó. Tin những gì mình thấy tận mắt chứ không phải nghe được ...

Mọi chuyện bắt đầu chuyển biến xấu đi khi mấy thằng con trai khác trong làng ghen ghét hắn có được sự chú ý của Dina nhiều nhất . Suy cho cùng , nhan sắc của Dina như tiên nữ giáng trần khi cô bước vào tuổi trưởng thành , điều này không khiến nhiều người con gái khác ghen tị .

''Bản chất con người vốn là đố kị và nó là thứ chất độc có thể biến đổi mọi thứ ''


                                                               
Hắn đã quá quen với điều đó , ánh mắt căm ghét của mọi người như muốn hắn chưa từng tồn tại . Điều đó hắn có thể bỏ qua , nó không quan trọng vì giờ đây hắn đã có một người mà mình cần bảo vệ là Dina .

Hắn yêu cô ấy hơn ai hết , vì cô ấy xuất thân từ một nơi khác , một người tốt như Riko và không gì có thể ngăn cản tình cảm của hai người họ đến với nhau cho đến khi ... mấy bọn con trai trong làng giở trò xấu xa hòng chiếm được cô ấy.

Orobuchi đã bị lừa , ' họ ' cố tình giao nhiệm vụ cho hắn đi xa trong rừng để bắt cóc cô ấy giam giữ ở tầng hầm . Bằng thủ đoạn hèn hạ , bọn họ đã cưỡng bức , làm đủ mọi điều thậm tệ theo tư tưởng bệnh hoạn nhất chỉ để thoả mãn dục vọng của riêng mình đến khi cô chết . Lại một lần nữa , hắn đã đến quá muộn để cứu Dina .... Ban đầu là mất tích , sau đó là đi tìm và cuối cùng phát hiện xác người yêu mình ở dưới đáy sông

Hắn không muốn nhìn nữa , sức lực cơ thể như mất đi hắn cố ý thả cái xác xuống dòng sông lần nữa .

'' ...... '' - Orobuchi im lặng , ánh mắt nhìn hướng ra dòng sông hàng giờ liền , không ăn không uống không làm việc . Đến mức độ trưởng làng phải ra lệnh cho người mang hắn về

'' Để tôi yên '' - Với bộ dạng tồi tệ , u ám hắn cảnh cáo


'' Mày có trở về hay không ? Tao còn báo cho ông ta nữa ? Hay là muốn chết?
Ngồi đây được ích gì , nhỏ đó không yêu mày mới bỏ mày . Sớm quên nó và trở về làm việc đi '' - Tên đó nói giọng khó nghe , tọc mạch vào mọi khía cạnh của Orobuchi .

'' .....'' - Orobuchi đáp trả lại bằng thái độ im lặng như mọi khi , hắn không muốn phải lắng nghe những điều nhảm nhí từ miệng của tên này

Tên này không bỏ cuộc , cố ý kéo dài thời gian ,  nói khoác lác và đánh vào người Orobuchi chọc ghẹo . Và khi sức chịu đựng của hắn đạt giới hạn , Orobuchi đứng dậy đẩy tên đó ngã xuống đất , hai người đánh nhau một lúc khá lâu và kết quả tên đó phải cầu xin tha mạng vì thua thiệt sức mạnh

'' ....Qúa trễ rồi '' - Hắn nhìn lạnh , dùng tay phải dồn sức đánh một cú móc từ dưới lên trên khiến hắn vỡ răng hàm , sau đó nâng tảng đá đập xuống liên tục rất mạnh lên đầu khi tên đó vô ý thức . Hắn tiếp tục làm điều đó cho đến khi phần đầu của tên kia nhão như súp . Hắn như một con người khác vậy , bạo lực khủng khiếp và đáng sợ ;_; 
( Đã quá trễ để quay đầu lại .... )

( hình chỉ mang tính chất minh hoạ )
'' .........Tất cả các người tồn tại chỉ để phá hoại , chà đạp , ăn mòn hy vọng niềm tin của người khác .Nếu thế ta sẽ chấm dứt mọi đau khổ cho thế gian này , cái chết của em ấy là khởi đầu cho nỗi tuyệt vọng của các người '' - Hắn tự mình cười , đứng nhìn xác tên mình vừa giết trước mặt mình
(Ta là đấng cứu thế , bây h và mãi mãi  )

Sau việc đó không ai thấy hắn nữa , cuộc tìm kiếm cũng huỷ bỏ do cảnh tượng quá kinh hoàng mà Orobuchi để lại gần bờ sông . Họ đã '' lợi dụng '' hắn như thế quá đủ rồi , nếu hắn biến mất ngay bây h thì cũng chẳng chuyện to tát gì . Họ chỉ thất vọng là cùng thời điểm đó , vị phù thuỷ lừng danh sống tại ngôi làng cũng lên đường đi đâu mất tung tích.

Không lâu sau , thời kì đầu của trò chơi mà các đế quốc tham dự bắt đầu diễn ra , dù vậy thứ '' quét sạch '' đế quốc Neo Kamui không phải do đội quân của bất kì đế quốc nào , mà do một người đàn ông lạ mặt  cùng đoàn quân '' thây ma '' đội mồ sống dậy . Hãy đón xem phàn 3 để biết thêm về lịch sử của thế giới cách đây nhiều năm về trước

P.S: Đây là sản phẩm tưởng tượng , mọi ý tưởng do mình nghĩ ra và viết . Nếu có vô lí mục nào thì nhờ m.n góp ý qua cmt . Chuyến picnic thì .... =]]]] đành hóng khi nào rỗi viết

Friday, May 30, 2014

Orobuchi - nạn nhân của tội lỗi con người [ part 1 ]


''Bà ...không còn thở nữa '' - Orobuchi thốt lên vài lời , trên tay mình nâng một cái xác cháy đen hoàn toàn không còn nhận dạng được nữa .Trước mắt hắn là căn nhà đang cháy lớn , ngọn lửa lan sang cả cây cổ thụ và cây bàng gần đó nhưng chẳng bao lâu ngọn lửa ấy cũng bị dập tắt bởi một cơn mưa . Chúng từng là nơi mà hắn ngồi đọc sách , tập luyện trình độ kiếm pháp ,   hay chỉ đơn giản là một chỗ trú vào những mùa mưa hay những buổi hè nóng nực  . Bây giờ chỉ còn lại tro và bụi không gì hơn , khói đen bốc lên mù mịt nhưng dù thế không ai thèm để tâm cả hay đến giúp cả


Trong cuộc đời của Orobuchi là một chuỗi năm tháng bị hành hạ , bi coi như súc vật làm việc không ngừng nghỉ .Năm lên 14 tuổi bố mẹ hắn chết không rõ nguyên do , người trong làng truyền những tin đồn thực hư nói rằng Orobuchi giết chính bố mẹ hắn . Rõ ràng sự thật không phải là thế , họ chết do ăn trúng phải một loại nấm độc kì lạ do một kẻ nào đó bán . Hắn luôn luôn phải là kẻ chịu thiệt nhất , khi có chuyện thì mọi người hầu như đều đổ tội cho hắn.

Mỗi ngày vào buổi sáng hắn đều phải đi làm việc khuân gánh lượng lớn củi từ trên núi xuống làng, cuốc đất và đá xây dựng những công trình mở rộng lãnh thổ. Khi màn đêm buông xuống thì hắn phải canh gác giữ an toàn cho người dân trong làng tránh khỏi thú dữ , người lạ xâm phạm . Tuổi tác không phải là vấn đề, vì không có việc gì mà hắn không làm được .

Chúng ta có thể nghĩ nó giống như một lượng lớn nhiệm vụ được giao cần phải hoàn thành , bản thân Orobuchi không ưa thích gì những công việc đó, đôi khi hắn bỏ bê trốn tránh  do chán nản hay mệt mỏi. Nhưng suy cho cùng,  sống trong một cộng đồng rộng lớn nếu bạn không thay đổi cách nghĩ tiêu cực đó thì sau này cuộc sống sẽ không như ý mình muốn .

Lượng lớn sức mạnh của bản thân mình hơn kẻ khác cho hắn một lợi thế , dù vậy hắn không bao giờ sử dụng lợi thế cho bản thân riêng mình . Có thể nói Orobuchi hiện là '' nô lệ '' cho xã hội thời phong kiến cổ xưa này , và hắn hoàn toàn chấp nhận điều đó mà không chống cự

Nói về nhân cách Orobuchi là một người trầm lặng , không thích giao tiếp nhiều với bên ngoài nên từ nhỏ bạn bè đồng trang lứa đã tránh xa hay bỏ mặc hắn một mình .  Hắn cũng rất thông thái nhưng lại có một nhược điểm , sau này lớn lên người ngoài càng dễ nhận ra điều đó . Nhược điểm đó chính là sự kiêu ngạo , hắn tự cho rằng mình là thượng đế và chỉ có những việc mà chỉ hắn mới làm được . Chúng ta đều biết kiêu ngạo là hạt giống phát sinh là tội lỗi , và chính sự cô độc trên làm hạt giống ra quả. Tâm trí hắn từng ngày tưới nước thêm khiến cho quả ấy dần tiếp tục lớn hơn .Từ điểm đó tội lỗi bắt đầu chiếm lĩnh lấy dù hắn không hay biết .

                                                 Kiêu ngạo là hạt giống phát sinh là tội lỗi

Hắn đã từng cảm nhận được tình yêu thương , gặp được người tốt và chung sống với họ . Người đó là Riko- một người phụ nữ lớn tuổi nhưng vẫn giữ được tuổi thanh xuân và nét trẻ trung của mình . Bà sống độc thân trong một túp lều trong rừng, danh tính ẩn và không gây thiện cảm vs những người dân khác trong làng . Lần đầu tiên hai người họ gặp mặt là do một con sói hung dữ tấn công dữ dội đánh cắp đồ ăn của Riko , Orobuchi xuất hiện giải cứu và dạy cho nó một bài học nhớ đời . Kể từ khi đó , hắn coi Riko là một người bạn , người quan trọng nhất trong đời mà mình phải bảo vệ. Hiếm khi gặp được một người chịu tiếp chuyện hay động viên hắn vượt lên thử thách của cuộc sống thường ngày  , hắn có chút tò mò về người này

'' Vậy cháu thử đoán ta bao nhiêu tuổi ?'' - Riko nhìn hắn , hỏi vs một nụ cười hiền dịu trên mặt

'' Riko-sama ....'' - hắn do dự , không biết câu trả lời chính xác

'' Uh-hmm , thượng đế cho ta một đặc ân là sự sống đời đời . Ngay cả ta còn không biết câu trả lời nữa mà '' - Riko ôm lấy hắn vào lòng từ phía sau , cười đùa

'' ....'' - hắn chỉ im lặng gật đầu, nắm lấy bàn tay của bà ta

'' Cháu không đơn độc đâu vì ta sẽ ở bên cạnh cháu mãi mãi . Vì thế hãy giữ tâm hồn mình luôn trong sạch , không bị vấy bẩn bởi những điều xấu xa của thế gian'' - Riko nói vs hắn, chỉ bảo hắn theo con đường đúng. Trớ trêu một điều , chính vì tính tình kiêu ngạo mà hắn không hay chú ý nên cuối cùng chẳng tiếp thu được những bài học quan trọng

Ngay cả khi có đặc ân của thượng đế ban tặng , Riko cũng không thể tránh khỏi cái chết của chính mình trong tương lai. Hạnh phúc và ấm áp kết thúc bằng đau khổ và lạnh lẽo , sau cái chết của bà ta trong một vụ hoả hoạn do sự chủ ý của bọn cướp là lúc hạt giống tội lỗi ra quả. Lúc ấy hắn đã tự hỏi tại sao những người tốt phải chết dưới tay kẻ xấu . Bao nhiêu lần điều đó đã xảy ra , lặp đi lặp lại suốt  nhiều thiên niên kỷ ... dù có cố gắng nhiều đến đâu bạn vẫn không thể bảo vệ được tất cả , luôn phải có sự hi sinh .


Nếu thế sự sống ban đầu chính nó đã vô nghĩa chăng? Gỉa sử một đứa trẻ mắc một căn bệnh ung thư , nó chắc chắn sẽ chết ở độ tuổi 7 hay 8 . Sẽ tốt hơn nếu đứa trẻ đó không sinh ra , chỉ có cách đó mới cứu lấy nó khỏi sự đau đớn của căn bệnh khủng khiếp đó. Chính vì ý nghĩ lầm lạc đó Orobuchi cứu nhân loại = phương pháp chấm dứt sự tồn tại của họ , hắn cho đó là điều tốt. Mang một hàm ý sự bảo vệ tuyệt đối nạn nhân khỏi sự đau khổ mà thế giới này gây ra trong tương lai cả hiện tại


''Hgg.... Bà ....đừng chết .'' ( Các người bắt tôi phải chịu đựng bao lâu nữa ... tôi đã làm mọi thứ vì ngôi làng này , tất cả vì lợi ích của các người . Tại sao ... điều này phải xảy ra vs Riko-sama , các người ... tất cả là quái vật)
                                            Orobuchi đánh mất lý trí và trở nên vô nhân tính

Sự sống đau khổ đến thế thì sao không kết thúc nó sớm hơn ? Một cái chết nhanh chóng , nạn nhân sẽ không nhận ra rằng mình đau . Chết cháy ...đều đó còn kinh khủng hơn cả việc bắn một viên đạn qua đầu mình, tim hắn như vỡ vụn ra cả lúc ấy. Hắn đứng dậy , chỉ cười toạc miệng , nước mắt trào ra nhìn cái xác trc mặt mình

''Phải... cái chết của bà sẽ là sự cứu rỗi cho toàn nhân loại , cháu sẽ gánh hết tội lỗi ấy để cứu tất cả.... hHahahahHAHAHHAHAHGAHAGAH!!!!  TẤT CẢ BỌN HỌ ...CHO DÙ CÓ PHẢI PHÁ HUỶ HÀNH TINH NÀY !!!'' -HẮN CƯỜI LỚN, GIƠ TAY LÊN TRỜI NHƯ CỐ DÙNG TAY MÌNH BẮT LẤY CẢ KHOẢNG TRỜI RỘNG LỚN

Và rồi sự điên loạn chiếm lĩnh lấy tất cả, chỉ có một câu mà hắn liên tục lặp lại trong đầu mình '' Giết , giết hết tất cả nhân loại '' ........

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lời kết không liên quan đến câu chuyện : nói đến Orobuchi thì liệt kê khá nhiều tình tiết chiến đấu , do không có thời gian nên mình rút ngắn lại . part 2 sẽ ghi rõ ràng về hai chiến tích vĩ đại của Swallow và Sidomariru  .  Dù sao cũng sorry vì trận RP hôm trc kết thúc quá nhanh do Shirayuki tung chiêu kết liễu =3=

Sự kết hợp giữa hai sức mạnh không- thời gian là đặc quyền mà Orochimaru thật mới sở hữu và theo mình nó khá mạnh mẽ .  Cũng chính vì tội không chịu nghiên cứu char kĩ càng > mình bây h sợ hai người trong group là Shira , Yuri . =]]]]
Nghĩ là sẽ kill được ai đó, ai ngờ trong trận =A= bị đánh thảm luôn .